Đối với người có type da sáng (như châu Âu, Mỹ) khi tiếp xúc với ánh nắng có thể dẫn đến bỏng da, làm tăng nguy cơ ung thư da do trong ánh nắng có hai tia UVA và UVB làm phá hủy da, các cấu trúc quan trọng của tế bào, nhất là tia UVB. Ngược lại với người da màu và da đen như Á, Phi, Nam Mỹ thì ít bị bỏng nắng nhưng da sẽ rám nắng (đen nhiều hơn) vì được sắc tố eumelanin bảo vệ. Nhưng dù ở chủng tộc nào thì việc tiếp xúc với ánh nắng thường xuyên cũng đều dẫn đến tình trạng da bị lão hóa, kém đàn hồi.

Do đó kem chống nắng được nghiên cứu ra và nó có hai chức năng chính bảo vệ chúng ta khỏi tia UVA và tia UVB. Các nhà nghiên cứu nhận thấy việc sử dụng kem chống nắng giúp làm giảm khả năng ung thư da và làm chậm sự lão hóa, bảo vệ độ đàn hồi của da.
Kem chống nắng được chia thành thành hai loại chính đó là các thành phần vật lý và các thành phần hóa học. Trong đó thành phần vật lý bao gồm các oxit của kim loại như kẽm oxit, titanium oxit. Các chất này khi thoa lên da sẽ tác dụng ngay vì nó hoạt động như một lá chắn vật lý ngăn. Khi các tia nắng chạm da, chúng sẽ bị đẩy bật ra và phân tán đi.
Để làm tăng hiệu quả của kem chống nắng người ta nghiên cứu thêm các thành phần hóa học. Các thành phần này gồm có như avobenzene, oxybenzone. Nó không có tác dụng như lá chắn mà nó hấp thụ các tia UV để ngăn nó không đến với da. Tuy nhiên các thành phần như avobenzene đã lỗi thời vì không bền vững với ánh nắng nên sau 2 tiếng phải thoa lại, người ta đã nghiên cứu ra một thành phần mới có tên là tinosorb với hiệu quả vượt trội hơn.
Hiện nay chúng sẽ hiếm thấy các kem chống nắng có thành phần riêng rẽ mà thường kết hợp cả 2 thành phần vật lý và hóa học giúp tăng hiệu quả tối đa của kem chống nắng. Do đó giá tiền của các loại kem chống nắng sẽ khác nhau, nếu chỉ các thành vật lý thì sẽ rẻ hơn các loại kết hợp 2 thành phần vật lý và hóa học. Và loại này lại rẻ hơn các loại kết hợp thêm thành phần chăm sóc da, dưỡng ẩm.
Chỉ số SPF là một trong những yếu tố quyết định lựa chọn kem chống nắng. Tuy nhiên nhiều người hiểu sai về SPF là thời gian bảo vệ của kem chống nắng. Theo FDA, SPF là mức năng lượng mặt trời cần thiết để gây bỏng da. Chỉ só SPF càng cao thì khả năng bảo vệ khỏi tia UV càng cao. Thời gian chỉ liên quan gián tiếp đến mức độ hiệu quả của kem chống nắng.
Để cho dễ hiểu, các nhà khoa học chỉ ra rằng tổng năng lượng mặt trời trong 1h ở lúc 9h sáng bằng tổng năng lượng mặt trời trong 15 phút ở 1h trưa. Như vậy nếu chúng ta chỉ sử dụng đúng lượng kem có thể bảo vệ vào lúc 9h sáng thì không đủ bảo vệ chúng ta vào lúc 1h chiều được.
Chỉ số SPF lựa chọn tối thiểu được khuyển dùng là 30 tương đương với khả năng bảo vệ của 97%. Lý do với SPF 15 thì hiệu quả bảo vệ chỉ có 93% và mục đính là chúng ta phải chọn SPF có hiệu quả bảo vệ càng cao càng tốt.
Bên cạnh đó cũng ở hình đứng kèm bên dưới với chỉ số SPF 50 hiệu quả là 98%, tức là hơn 1% so với SPF 30. Các nhà khoa học cũng đã nghiên cứu rằng SPF > 50 thì hiệu quả tăng lên rất ít (gần như không đáng kể so với con số 98% của SPF 50). Tuy nhiên với SPF càng cao thì nồng độ các chất trong kem chống nắng của tăng lên rất nhiều lần dẫn đến một nguy cơ khác là gây kích ứng da hay có thể dẫn ngộ độc.
Chính vì vậy SPF tối thiểu được khuyên dùng là 30 với hiệu quả bảo vệ 97% và chỉ nên dùng liều SPF tối đa là 50 để làm giảm các nguy cơ về kích ứng, ngộ độc.
Tài liệu tham khảo: