lonely - source : pinterest
lonely - source : pinterest
“Đã biết đến hoàng tử bé từ lâu , cơ mà mình vẫn chưa đọc vì nghĩ đây là quyển truyện dành cho bọn trẻ , chắc chẳng có gì quá hay ho. Tuy nhiên , sau khi lướt reddit và thấy một bạn gợi ý cuốn sách này cho topic sách triết nên đọc. Mình tò mò và muốn đọc thử và quả thật, ngay từ chương đầu , câu chuyện tưởng như đơn giản nhưng khiến mình liên tưởng nhiều điều trong cuộc sống mà mình đã trải qua “
Câu chuyện 1 : Bức tranh về con trăn
“Hồi lên sáu, có lần tôi đã nhìn thấy một bức tranh tuyệt đẹp trong một cuốn sách nói về Rừng hoang nhan đề "Những chuyện có thật". Nó vẽ một con trăn đang nuốt một con thú. Đây là bản sao của bức tranh đó.
Người ta nói trong sách: "Con trăn nuốt chửng cả con mồi mà không nhai. Sau đó nó không thể nhúc nhích được nữa và nó nằm ngủ sáu tháng liền trong khi chờ tiêu hoá."
Từ đó tôi hay nghĩ đến các cuộc phiêu lưu trong rừng rậm, và đến lượt tôi, với một cây bút chì màu, tôi đã vẽ được bức phác thảo đầu tiên. Bức phác thảo đầu tiền của tôi. Nó như thế này:
Tôi đem khoe kiệt tác của mình với những người lớn và hỏi họ rằng nó có làm họ kinh hãi không. Họ trả lời: "Sao lại phải sợ một cái mũ chứ?"
Bức vẽ của tôi không vẽ một cái mũ. Nó vẽ một con trăn đang nằm chờ tiêu hoá một con voi. Thế là tôi phải vẽ phía trong của con trăn, để cho người lớn có thể hiểu. Người lớn lúc nào cũng cần phải có giải thích. Bức phác thảo thứ hai của tôi nó như thế này:
Những người lớn bèn khuyên tôi nên gác sang một bên các bức vẽ trăn kín và trăn mở kia và nên chú tâm học địa lý, sử ký, tính toán và văn phạm. Tôi đã bỏ dở như vậy đó, vào năm lên sáu, một sự nghiệp hội hoạ tuyệt vời. Tôi bị thất vọng vì sự thất bại của bản thảo số một và số hai. Những người lớn chẳng bao giờ tự họ hiểu được cái gì cả, và thật là mệt cho trẻ con lúc nào cũng phải giải thích cho họ.
Vậy là tôi phải chọn nghề khác, và tôi học lái máy bay. Tôi đã bay khắp thế giới mỗi nơi một tí. Và môn địa lý, đúng như vậy, đã giúp tôi rất nhiều. Tôi biết làm thế nào để chỉ nhìn qua một cái là phân biệt được ngay Trung Quốc với Arizona. Cái đó thật là ích lợi nếu như người ta bay lạc đường trong đêm tối.
Tôi cũng đã gặp trong đời tôi cả đống những con người nghiêm chỉnh. Tôi đã sống nhiều với những người lớn. Tôi đã nhìn thấy họ rất là gần. Nhưng cái đó chẳng làm thay đổi ý kiến của tôi bao nhiêu.
Mỗi lúc gặp một người lớn có vẻ sáng sủa một tí, tôi lại thử ông ta bằng bức phác thảo số một mà tôi luôn mang theo. Nhưng luôn luôn ông ta trả lời: "Đấy là một cái mũ". Thế là tôi chẳng thèm nói với ông ta về trăn rắn, rừng hoang hay các vì sao nữa. Tôi tự hạ mình xuống ngang tầm ông ta. Tôi nói về chơi bài, chơi gôn, chính trị và cravate. Và con người lớn kia cảm thấy hài lòng vô cùng khi được quen một con người biết điều như vậy.”
Câu chuyện này khiến mình nhớ ngay đến cái kí ức năm mình học lớp 10. Đó là kí ức khá tệ với mình , không hiểu sao nhưng dường như con người thường nhớ những gì tồi tệ hơn là điều tốt nhỉ . Năm ấy mình muốn đi tham gia tình nguyện viên cho clb hoa phượng đỏ của trường , mình nghĩ đó là một cơ hội tốt giúp mình mở rộng mối quan hệ bạn bè, tự tin hơn , làm việc có ít cho cộng đồng và có một mùa hè ý nghĩa . Những suy nghĩ ấy tương tự như việc cậu bé thấy về bức hình con trăn vậy . Tuy nhiên , khi mình chia sẻ mong muốn ấy với mẹ . Câu đầu tiên mẹ thốt là “ M muốn đi hốt rác hả con , lội xuống mấy chỗ cống bẩn à , thôi ở nhà làm chứ đi cái đó làm gì , hốt rác ở nhà nè “ .Và có những câu tồi tệ hơn mà mình không nhớ rõ . Cảm xúc của mình rơi tột độ, tâm trạng lúc ấy như đống lửa bị xối một ca nước lạnh vậy. Mình là đứa có tính cách nóng nảy , khó kiềm chế cảm xúc , và lúc ấy cảm xúc mình chưa “ chai sạn “ như bây giờ , Mình nói lại ngay với giọng khá khó chịu và bức xúc “ CÓ PHẢI VẬY ĐÂU” . Giọng nói to đó khiến mình ăn ngay một cái tát trời giáng :>> . Đúng vậy , Mình bị đánh , mẹ chọi ghế vào người và đánh mình. Vì thái độ của mình không tốt nên mình bị đánh . Tệ thật , Mình vẫn đau đến tận bây h , vết đau trong lòng khó để lành quá . Mình có tranh cãi , và bị đánh nhiều hơn vì cái tội “ hỗn xược” ,nói chuyện với người lớn kiểu đó . Mình nhận ra là mình sai, mình không đúng khi có thái độ đó , và không biết trình bày suy nghĩ của mình như nào cho mẹ hiểu. Tuy nhiên , mình không nghĩ mình đáng bị đánh như vậy . Mẹ tuôn nhưng lời mắn nhiết hơn khiến mình thấy mệt mỏi lắm , và thế là ý định tham gia bị dập tắt triệt để. Mùa hè năm ấy , mình ở nhà may đồ , giao hàng và làm việc . Lặp đi lặp lại như vậy mãi cho đến hết mùa hè………………………..
Câu chuyện đơn giản nhưng lại khiến mình suy nghĩ nhiều . Bị phủ nhận ý kiến và phải làm hài lòng người lớn là điều đứa trẻ nào cũng phải trải qua nhỉ , nhưng hoàn cảnh khiến mình học biết được việc này sao “ đau ” quá. Mình mong những ai làm cha mẹ nên bao dung hơn với con mình . Ý mình là nếu đứa trẻ ấy có thể hiện câu từ hay thái độ không đúng , hãy chỉ ra lỗi sai để chúng biết. Cũng như là hiểu được lý do tại sao mà chúng muốn làm một điều gì đó mà không vội vã từ chối. Mình nghĩ điều này không khó nhưng lại không dễ đâu nhỉ . Bởi nếu dễ thì mình sẽ không có trải nghiệm như vậy rồi.