Bàn luận về việc đi xem phim, mua sách một mình
Làm gì, đi đâu với ai cũng được không quan trọng là người đã quen hay chưa nhưng có việc đi xem phim hay vào hiệu sách lại là cấm địa....
Làm gì, đi đâu với ai cũng được không quan trọng là người đã quen hay chưa nhưng có việc đi xem phim hay vào hiệu sách lại là cấm địa. Tôi có thể ngồi tán gẫu, thao thao bất tuyệt về bộ phim vừa xem hay cuốn sách vừa đọc nhưng để tôi muốn có ai đó đi xem cùng mình thì không có chuyện đó đâu. Tôi sẽ bảo với bạn mình là "Đm phim này hay lắm, mày xem ngay đi!" nhưng để tôi nói rằng "Đi xem với tao đi" thì cũng không có chuyện đó đâu. Tôi sẽ đi vào hiệu sách cùng người khác khi họ cần tôi suggest vài đầu sách mà mình thấy hay. Còn những khi tôi cần mua một cuốn cho mình thì cũng không. Có những thứ làm một mình sẽ thấy vui hơn.
Tôi chỉ nghĩ đơn giản là khi đã vào rạp xem phim rồi cũng mỗi người một cái đầu khác nhau, làm sao mà có thể cùng gộp lại để cùng thưởng thức. Chung quy của việc đi xem phim "với nhau" chắc chỉ cùng ngồi ăn bỏng, đến rạp xong đi về với nhau. Trong lúc xem phim không hề có sự tương tác qua lại, cũng vẫn là mỗi cái đầu một cách xử lý thông tin khác nhau thôi mà. Làm gì có ai có thể nhảy vào đầu của người khác. Vậy thì sao đi xem phim một mình là hâm?
Rạp càng vắng tôi lại càng thích, đôi khi tôi cảm thấy hơi khó chịu khi có quá nhiều người ở trong rạp mặc dù họ vô can đến mình. Đôi khi tôi còn chọn ghế ở góc trong cùng để ngồi. Không đề cập đến việc có vài thành phần như ngồi sau đạp vào ghế trước hay thánh spoil, hoặc là những nhà phê bình "điện ảnh học" nha. Cái đó thì ai cũng ghét rồi, không ghét thì chỉ có thể là một trong những thành phần ấy thôi à ^^
Bạn có thể dễ dàng thấy tôi ở trong pub, vừa hút thuốc vừa tán gẫu với người lạ, hoặc thấy tôi đang ngồi lê la ở quán ăn nào đó trên vỉa hè và thậm chí ở quán trà đá ven đường cười đùa rất vui vẻ. Tôi không phải đứa hướng nội, thậm chí tôi có rất nhiều bạn bè thân thiết xung quanh. Là người có khả năng giao tiếp tốt, có vẻ là hướng ngoại nhưng tôi lại có những thói quen người ta cho rằng đó là dở người như đi xem phim, vào hiệu sách một mình. Cảm xúc khi ấy nó giống như được đứng trong concert của nhóm nhạc mình hâm mộ vậy. Đi concert thì miệng tôi được hò hét thành tiếng còn đi xem phim, vào hiệu sách (một mình) thì đầu tôi được hò hét. Cảm giác ấy nó đã thật sự.
Có phải tôi là đứa duy nhất mâu thuẫn như thế?

Quan điểm - Tranh luận
/quan-diem-tranh-luan
Bài viết nổi bật khác
- Hot nhất
- Mới nhất

Dan Nguyen
Bạn biết đấy, đối với những người hướng nội, những điều đó là rất bình thường. Việc đi nhà sách một mình, xem phim một mình, lang thang một mình, hay kể cả đi du lịch một mình đều là những việc bạn dành "quality time" cho mình, không phải cho người khác. Ai cũng cần có khoảng thời gian cá nhân riêng tư để hiểu bản thân mình hơn.
Chúc bạn sớm cảm thấy bớt dở người, chỉ là bạn đang enjoy với chính mình mà thôi :D
- Báo cáo

deent7
thanks bạn nhé ^^
- Báo cáo

Sang Do
mâu thuẫn gì đâu bạn ơi, chỉ là Dương ý thức dc không gian cá nhân sớm quá thôi đấy. Từ việc bạn kể về sở thích ngồi hàng ghế cao, đến vc đắm mình vào trong tiệm sách một mình,... tui thấy bạn là kẻ "kiêu ngạo".
Khoan hãy diss, kiêu ngạo ko phải là xấu đâu đấy nha, bạn kiêu ngạo về một thế giới quan nội tâm sâu sắc và bạn tin là cái "đám" giao du với bạn không hiểu dc, nên bạn thường tìm đến "nghệ thuật" một mình. Bạn kiêu ngạo vì vốn tâm hồn bạn tự tại ko ràng buộc vào cái thói đời là cứ "đi chung với nhau" mới vui, mới thú vị. Bạn kiêu ngạo vì một con người nghiêng về STOICISM như bạn sẽ ko thoải mái khi phải cố chia sẻ mọi thứ như văn hóa đại chúng Á châu. Và tôi đoán ko nhầm, thì bạn có rất ít bạn bè thật sự.
Vậy kẻ "kiêu ngạo" như bạn tại sao lại tự nói mình mẫu thuẫn? Chỉ có thể có 2 trường hợp: một là bạn đang chưa hiểu hết về chủ nghĩa khắc kỷ, về chính bạn, bạn cần trau dồi hơn nữa và hai là bài viết trên chỉ nhằm tìm người có cùng suy nghĩ với bạn. tìm tri kỷ.
Mà sẳn nói luôn hướng nội hay hướng ngoại ko có liên quan j đến ba cái thứ giao tiếp, hoạt bát, hay quan hệ rộng đâu đấy nha, đừng gán mình theo 1 xu hướng nào hết, cứ sống thoải mái, làm những điều mình thích và cho là đúng thì dc rồi! =^.^=
Tôi khẳng định bạn vẫn xinh đẹp bình thường, ko có j gọi là mẫu thuẫn tâm lý với hành vi ở bạn cả, chỉ là do ý thức cao về không gian riêng khá cao nên bạn sẽ rất nhạy cảm khi ai đó tiến quá sâu.
Tin xấu cho Dương, là những người như bạn, đều là "thiên tài". Cố mà giữ tính ấy và dần hoàn thiện nó, đến khi nào những lời phê bình của thế gian không thể làm lay động thế giới quan của bạn nữa, thì hãy nhận tui làm học trò.
Do tiêu đề là tranh luận nên tui mới cmt, mong dc lắng nghe ý kiến của bạn về quan điểm từ tui. Cảm ơn, và chúc Dương ngày mới tốt lành!
- Báo cáo

deent7
Cảm ơn bạn vì đã giành thời gian để đọc bài của mình xong để lại cmt "có tâm" đến như thế. Chắc chắc thời gian bạn bỏ ra để viết cmt ở bài viết của mình nó lâu hơn rất nhiều so với thời gian đọc. Đúng, bản thân mình thấy mình là người rất "kiêu ngạo", đôi khi còn rất ích kỷ nữa kìa ^^
Và thật tình cờ là cuốn "Chủ nghĩa khắc kỷ" nó cũng nằm trong list sách mua sau của mình, mình cần tìm hiểu thêm về bản thân mình, rốt cuộc mình là người như thế nào. Tất nhiên rồi, mình chỉ mới đang ở bước đầu của việc định hình bản thân thôi, mình cần thêm rất rất nhiều thời gian để tìm hiểu về chính bản thân mình.
Bài viết trên chỉ là để chia sẻ những suy nghĩ đôi khi khó nói ra thành lời của mình thôi, đơn giản là như vậy á. Còn "tri kỉ", mình cho rằng "tri kỉ" là thứ gì đó hơn tất cả các kiểu mối quan hệ vậy á, tìm được "tri kỉ" không hề dễ dàng. Mình có những người bạn hợp mình ở một phần cách suy nghĩ, lối sống là mình cảm thấy may mắn lắm rồi. Có những người đi hết cả cuộc đời vẫn không tìm được "tri kỉ" đó thôi.
À mà mình chỉ muốn làm một người "bình thường", sống một cuộc đời "bình thường" thôi. Và đúng như bạn nói, làm "thiên tài" không hề vui vẻ gì, mình chưa có khả năng tự làm bản thân hạnh phúc hay gì cả. Đôi khi mình vẫn cần sự trợ giúp từ những người xung quanh.
Ở chỗ "nhận bạn làm học trò", có phải là bạn muốn trở thành người "bình thản trước những lời phê bình của thế gian" do thế giới quan của bạn từng bị lay động từ tác nhân nào đó không? Bạn đã từng bao giờ "chống lại cả thế giới" chưa? Mình không muốn ở cảnh giới đó một chút nào, hiện tại là như vậy á.
P/s: Mình rất thích cuốn "Suối nguồn", mình đoán bạn đã đọc nó rồi, không có lý do gì đâu, chỉ là cảm giác của mình thôi. Anw cảm ơn vì đã dành thời gian cho bài viết của mình nhé, cmt của bạn làm mình suy nghĩ khá nhiều đó ^^
- Báo cáo

Sang Do
Dương rất tinh ý đấy, tuy tôi ko tới mức “chống lại thế giới” nhưng cũng đã dâm ba đôi lần dám khác người :)))
Nhưng bạn biết không? “Thiên tài”, theo tôi hiểu là “kẻ hành khuất khác lạ”, là kẻ du ca ở đời vượt trên hiểu biết của đa số mọi người, và cũng là kẻ hành khuất thầm lặng mà chẳng cần ai biết tên. Như đóa “quỳnh đêm” chỉ ngát hương nhất là trước lúc nó lìa đời, nó để lại cho màn đêm hương thơm huyền bí ẩn hiện bay cùng bầy đom đóm khuya. Nó đâu rảnh mà đợi đến sáng mai mới nở, đợi lúc con người thức dậy, rồi mới “dám dc” chết đâu? Nó vẫn bắt ta phải thức qua giờ Tý canh 3 chỉ để ngắm nó đấy thui, Dương ạ. Tôi nghĩ bạn đang nhầm giữa “thiên tài” và “thần đồng”, vì thiên tài ai cũng phải qua rèn luyện rất rất nhiu.
Và bạn cùng tui cũng thế, chỉ cần bạn ko ngừng trau dồi và nâng cao tầm nhìn, đến 1 ngày bạn hiểu hết về bản thân bạn. Dương đã là 1 “thiên tài” rồi, chí ít là trong mắt tui!
Hehe, rất tiếc “Suối nguồn” của Ayn Rand, tui chưa dám đụng đến, còn lý do vì sao thì tui xin phép giữ bí mật nha cô nương!
Còn tri kỷ theo tôi bạn không cần tìm làm gì cho mệt thân đâu, vì họ sẽ tự tìm đến bạn mà thui!
Cứ vươn mình lên giữa đồng cỏ lạ,
Đóa cứt lợn rồi cũng hóa thiên nga
Cao một chút, không phải để cười nhạo cỏ bẩn
Là để hiểu rằng: “Ta vốn từ đống phân!”
Thơ hơi nặng mùi ^^ nhưng do ngẫu hứng tặng luôn. Rất mong dc nghe thêm ý kiến từ bạn, và chúc Dương ngủ ngon!
- Báo cáo

deent7
cảm ơn bạn nhá, vài tuần mình ko ra vào cái ổ này nên không thể trả lời bạn ngay.
"Suối nguồn" thật sự rất đáng đọc, hy vọng bạn sẽ sớm dám động đến nó vì bỏ lỡ nó thật sự là một điều thiếu sót.
một bài thơ thú vị và mình không thấy vấn đề gì với những thứ nặng mùi, it's okay don't worry!
- Báo cáo

Sang Do
tưởng lạc mất nhau vì bài thơ ko chứ, "Suối Nguồn" viết về 1 chàng KTS hoàn hảo p hok? Nếu thế tôi ko đọc dc rồi^^
- Báo cáo