Bạn đã tìm thấy cho mình mình một người đồng hành trách nhiệm chưa?
Việt Nam chúng ta có một câu tục ngữ rất hay: “Muốn đi nhanh thì đi một mình, muốn đi xa thì đi cùng nhau”. Bạn nghĩ sao về thói quen...
Source: Pexels – Thirdman
Việt Nam chúng ta có một câu tục ngữ rất hay: “Muốn đi nhanh thì đi một mình, muốn đi xa thì đi cùng nhau”. Bạn nghĩ sao về thói quen của bản thân. Hẳn khi nghe về câu nói này mọi người sẽ thường nghĩ tới một cách áp dụng to tát kiểu như tìm kiếm một người phù hợp để đồng hành trong hành trình khởi nghiệp hay một công trình to lớn nào đó. Điều này cũng đúng với việc xây dựng hay duy trì một thói quen mới.
Khi ở một mình thường thì chúng ta sẽ ‘linh hoạt’ với bản thân hơn, kiểu như hôm nay không ai nhìn thấy chắc ‘linh hoạt’ cũng không chết ai đâu và quan trọng hơn là không ảnh hưởng đến ai khác hoặc ít nhất là ai biết đâu… Nhưng hẳn là nếu khi có ai đó ở xung quanh thì bạn sẽ có thêm đôi phần của sự ‘tự giác’ (mặc dù nếu vậy bạn chẳng tự giác đến thế đâu nhỉ), bạn sẽ cố gắng hơn một chút để thể hiện những điều tốt đẹp của mình ra bên ngoài. Chúng ta biết rằng luôn sẽ có những phản hồi tốt đẹp nếu chúng ta có thể tạo ra được một danh tiếng về những phẩm hạnh tốt của mình với những người xung quanh.
Hoặc giống như những gì mình đã từng nêu ở #6, như trong thí nghiệm của Solomon Asch, chúng ta có xu hướng làm hài lòng những người xung quanh để được hòa nhập. Mình nhớ hồi cấp 3 mình có tham gia một nhóm về văn học và vì ở trong nhóm, mình có active hơn chút trong việc đọc các tác phẩm văn học hay nêu bình luận. Còn nếu không ở trong nhóm này thì chắc mình chủ yếu đọc các tiểu thuyết viễn tưởng mang tính chất thần thoại là nhiều. Hay như bây giờ, nhờ có một hội ‘bóng rổ tổ hưu’, mình đã có thể quay trở lại duy trì việc tập luyện thể thao vui vẻ hàng tuần một cách đều đặn hơn. Thật khó để bỏ buổi tập khi mà trước đó mấy hôm đã có người đi điểm danh người sẽ tham gia đi tập hay đứa nào không đến sẽ bị ‘dè bỉu’ cho đến chết…
Bằng cách bản năng, chúng ta khao khát việc được công nhận bởi ‘xã hội’, một đặc điểm tự nhiên trong quá trình phát triển của con người. Trong thời kỳ tiền sử, sự tồn tại của một người đơn lẻ thường gặp khó khăn trước những thách thức như đói, bệnh tật và nguy cơ từ thú dữ. Ngược lại, một cộng đồng mang lại sự bảo vệ và hỗ trợ từ người khác, làm tăng khả năng sống sót. Chính sự phát triển hàng nghìn năm trong môi trường khó khăn này đã tạo nên một nhu cầu tự nhiên được ghi lại trong gen của mỗi cá nhân về việc muốn được cộng đồng chấp nhận và đánh giá cao, việc mà sẽ giúp bạn được đảm bảo hơn trong việc sinh tồn. Hiện nay, những yếu tố sinh tồn đã bớt quan trọng, nhưng việc được xã hội đánh giá cao vẫn luôn là một điều tốt, bạn có cơ hội phát triển, thăng tiến hơn so với những người ít được ‘chấp nhận’ hơn.
Một vài ví dụ ở trên chỉ là những ví dụ ở mức độ nhẹ của cách mà người đồng hành có trách nhiệm có thể tác động tới cuộc sống hàng ngày của bạn. Mình nghĩ ví dụ có xu hướng cực độ dưới đây được nêu trong cuốn sách ‘thói quen nguyên tử’ có thể là một gợi ý cho một ai đó cần một phương pháp mạnh hơn. Đó là câu chuyện về hành trình giảm cân của nhân vật Bryan Harris. Bryan là một doanh nhân thành đạt, tuy nhiên anh bắt đầu gặp vấn đề về cân nặng của mình sau khi đứa con trai của anh chào đời. Quyết tâm trở lại cân nặng ‘bình ổn’ của mình, Bryan đã áp dụng một phương pháp độc đáo, anh tạo ra bản hợp đồng thói quen với sự hỗ trợ và giám sát của hai người đồng hành quan trọng là vợ và huấn luyện viên cá nhân.
Trong bản hợp đồng thói quen này, anh đã nêu rõ mục tiêu là giảm xuống 90kg và giữ mức 10% mỡ trong cơ thể, cũng như phương pháp được cho từng quý, bao gồm chế độ ăn kiêng “slow-carb”, theo dõi lượng dinh dưỡng đa lượng, và chế độ tập luyện cụ thể. Thậm chí nó còn mức độ chi tiết của các thói quen hàng ngày mà Bryan cần thực hiện để đạt được mục tiêu, ví dụ như viết ra tất cả thức ăn đã ăn và theo dõi cân nặng.
Đương nhiên, đây mới chỉ là phần mở đầu, để tăng tính cam kết và tạo động lực, Bryan thiết lập những hình phạt thú vị cho bản thân nếu vi phạm hợp đồng. Ví dụ, nếu anh không ghi chép lại lượng thức ăn tiêu thụ, anh sẽ phải nộp 200$ cho huấn luyện viên, không được mặc đồ casual (quần bò hay áo phông trong các ngày cuối tuần). Hình phạt “nặng đô” nhất là việc anh sẽ phải đội mũ của đội bóng đối thủ của đội bóng yêu thích của anh. Thậm chí anh còn thực hiện yêu cầu vợ anh và huấn luyện viên cá nhân cùng anh ký vào bản hợp đồng này. Hành động này thực sự với nhiều người thì nó rất mang tính ‘hình thức’, nhưng với Bryan nó là một biểu hiện của sự nghiêm túc.
Đây là cách để mang tới những hậu quả không mong muốn một cách tức thì (nguyên tắc thứ 4 trong các nguyên tắc xây dựng thói quen mà mình đã trình bày, tạo ra kết quả mang tính chất phần thưởng hay hình phạt ngay lập tức khi kết thúc thói quen), do vậy, Bryan đã thực sự tránh được việc sa đà vào vòng xoáy của việc nản lỏng hay chán nản khi streak của mình bị phát vỡ. Nhờ biện pháp này Bryan đã đạt được mục tiêu của mình trong quý đầu tiên và tiếp tục nâng cấp mục tiêu của mình trong quý tiếp theo.
Vậy đó, những người đồng hành có trách nhiệm luôn có thể giúp đỡ bạn theo một cách nào đó. Thậm chí bạn có thể nâng cấp mức độ cực đoan hơn cả cũng khả năng cao là có thể giúp bạn theo đuổi được những mục tiêu hay thói quen khó nhằn hơn. Nguyên tắc để áp dụng đã có, việc còn lại là áp dụng trong thực tế như thế nào, bạn sẽ cần phải xác định cho mình mức độ cực đoan của các biện pháp tương ứng với mức độ khó khăn của những điều mà bạn muốn xây dựng hay đạt được. Nhưng hẳn việc đầu tiên là hãy tìm cho mình một ‘bộ lạc’. Nơi mà những điều, tiêu chuẩn mà bạn mong muốn là một điều hiển nhiên và mọi người đều mong chờ điều đó.
Mong là những điều chia sẻ này có thể giúp ích được các bạn. Gửi yêu thương tới tất cả mọi người!
Mời các bạn ghé thăm blog của mình tại:
– WordPress: https://quanghuypham88.wordpress.com/
– Spiderum: https://spiderum.com/nguoi-dung/Nemo1810
Nguồn tham khảo:
– Sách ‘thói quen nguyên tử’

Phát triển bản thân
/phat-trien-ban-than
Bài viết nổi bật khác
- Hot nhất
- Mới nhất

