Ba đã tìm thấy tình yêu mới, ngoài mẹ...
4 năm 3 tháng. Là thời gian mẹ rời xa mình. Những ngày đầu khi mẹ không còn, não đã lừa dối mình rằng mẹ chỉ đi đâu đó thôi, rồi sẽ về. Nhưng rồi thời gian giúp mình nhận ra rằng, mình đã mất mẹ, mãi mãi.
4 năm 3 tháng.
Là thời gian mẹ rời xa mình. Những ngày đầu khi mẹ không còn, não đã lừa dối mình rằng mẹ chỉ đi đâu đó thôi, rồi sẽ về. Nhưng rồi thời gian giúp mình nhận ra rằng, mình đã mất mẹ, mãi mãi.

Source: Thu Anya
Bão lòng vần vũ trong lòng mình khi ấy. Có những ngày, mình đã chẳng còn muốn thức dậy nữa. Mỗi khi tỉnh giấc, thứ ngập ngụa trong cơ thể mình là nỗi tuyệt vọng, vô định và lạc lõng khi phải chật vật tồn tại giữa thế giới khắc nghiệt này. Lúc đó, cảm giác của mình là sự trốn chạy, mình không dám xem lại những hình ảnh cũ, không dám nghe lại những đoạn ghi âm giọng mẹ trước đây và cũng không dám nhắc lại những kí ức về mẹ. Mình sợ bản thân sẽ không kìm nén được cảm xúc mà vỡ vụn thành từng mảnh, tanh bành.
Và theo một cách nào đấy, mình học được cách chấp nhận sau thời gian vật lộn với cảm giác tệ hại đấy. Thật may mắn vì lúc ấy, mình có một tình yêu đủ ấm áp để nâng đỡ mình đứng dậy. Dù mình và anh không còn bên cạnh nhau nữa nhưng mình vẫn rất cảm ơn anh vì đã ở bên mình trong thời điểm khó khăn nhất. Bạn mình bảo nó đã nhìn thấy niềm hạnh phúc trên khuôn mặt mình, lúc đấy. Một công việc không quá nhiều áp lực đủ để mình có thể cân bằng lại những cảm xúc rối bời trong tâm. Mình có những người đồng nghiệp thật tuyệt vời, những người yêu thương và cảm thông cho mình. Dù bây giờ, mình sắp nói lời chia xa họ. Mình băng qua cơn bão, và, trở về sự yên bình, dù bên dưới mình là những vết nứt tan hoang. Chỉ cần có nước biển chạm vào, nó sẽ rất rát da. Đó là khi mình bắt gặp những hình ảnh về những người mẹ tuyệt vời khác xuất hiện ở đâu đó ngoài kia, lòng mình lại quặn thắt. Thì ra, có mẹ là điều rất tuyệt vời trong cuộc đời để khi những khoảnh khắc yếu mềm bất ngờ xảy đến, ta có thể tìm về để được xoa dịu, bằng hết những yêu thương không phán xét.
Ba mình, vẫn yêu thương mình. Nhưng tất nhiên, cách yêu thương của ba mình thì thực tế, nó không giống mẹ. Mình có tủi thân. Nhưng mình chưa bao giờ trách ba vì đã không yêu mình như cách mẹ yêu. Những lúc quay trở về nhà, mình thấy ba ngồi đó, cô độc. Lòng mình không khỏi xót xa. Một mặt mình mong có người đồng hành và chia sẻ cùng ba. Một mặt mình mong ba chỉ là của mẹ, là của mình. Không muốn ai chen chân vào gia đình mình. Mình có thể chấp nhận ba hẹn hò với ai đó nhưng thật tình, để chấp nhận việc ai đó bước vào ngôi nhà đầy kỉ niệm của gia đình mình, thì thú thật, bản thân mình vẫn chưa làm được. Mình thừa nhận, bản thân ích kỷ nhưng mà... đối với hiện tại, mình vẫn chưa thế nào tưởng tượng ra 1 người phụ nữ nào đó thay thế vị trí của mẹ mình. Thật tệ! Nếu bạn là người ngoài nhìn vào, bạn sẽ thấy việc đó có thể nhẹ nhàng thôi. Nhưng khi bạn là người trong cuộc, bạn sẽ thấy nó không hề dễ dàng như vậy.
Mình đã sống trong sự ngột ngạt đấy và tự trấn an rằng, mình sẽ ổn thôi. Cho đến một ngày, ba mình bảo ba muốn dùng điện thoại thông minh dù trước đây ba bảo ba sẽ không dùng. Rồi mình chỉ ba dùng, rồi ba dùng chiếc điện thoại ấy để gọi chuyện trò cùng người phụ nữ ấy, trong đêm, khi ba ngà ngà say.
Mình nằm trong phòng nghe tiếng chuyện trò của họ. Thân thiết. Nhẹ nhàng. Mình nghĩ đến mẹ. Và mình khóc. Rất nhiều. Phải nói, từ hồi mình vượt qua cảm giác tệ hại của những ngày mất mẹ, thì hôm đấy là ngày mà mình đã tan vỡ một lần nữa. Một nỗi niềm mất mát vô hình nào đấy diễn ra âm ỉ trong mình. Tệ thật! Mình muốn ba mình vui, muốn ba mình hạnh phúc ở tuổi trung niên của ông ấy. Nhưng mình cũng muốn ba mình chỉ có mẹ mà thôi! Mình viết bài này không phải để xin lời khuyên, mình chỉ muốn viết ra cảm xúc rối bời của mình lúc này thôi. Để nhiều năm sau nữa, biết đâu, mình đã thông suốt, đã buông bỏ chấp niệm và cảm thấy đây vốn là một chuyện rất bình thường. Một người không thể mãi ôm hình bóng của một người, đến lúc nào đấy, họ sẽ tìm thấy hạnh phúc mới của mình.
Còn bây giờ xin phép cho mình chìm đắm trong cảm giác buồn bã này. Mình không trách ba mình nhưng mình có cảm giác mình đã bước một chân ra khỏi cổng nhà mình vậy. Mình vẫn rất thương ông. Mỗi lần nhìn dáng ông ngồi lặng lẽ nhìn mưa ngoài trời, lòng mình lại rất đau.
Nên thôi, mình vẫn phải luôn đấu tranh giữa lí trí và con tim, dù có gì xảy ra, mình vẫn rất yêu ông, yêu vì tất cả những điều ông đã làm cho mẹ mình trong nghịch cảnh khó khăn. Nhưng mình vẫn cần nhiều thời gian để vượt qua cảm xúc này.
Cảm ơn mọi người đã đọc những dòng suy nghĩ lộn xộn của mình. Cuối cùng thì mình vẫn chọn Spiderum để chia sẻ cảm xúc, nơi mà không ai biết mình là ai.

Yêu
/yeu
Bài viết nổi bật khác
- Hot nhất
- Mới nhất

Lawrence Pham
"Bình thường thôi", đó là điều đầu tiên mình muốn nói khi đọc tiêu đề bài viết của bạn. Như mình, mình thấy bình thường vì bố mẹ mình đang sống đây, mình gần 30 tuổi đây, thì năm ngoái bố mình ngoại tình đây này :)))) bố mình hiện tại vẫn ở với cả nhà, nhưng trong tư tưởng như thế nào thì mình ko quan tâm. Tới tuổi xế chiều thì có một sự thật cần chấp nhận là vợ chồng ở với nhau vì tình nghĩa. Bố mình yêu bà ta mãnh liệt hơn :))) nói rằng bà ấy là tình yêu sâu đậm nhất mà. Mình ko kể chi tiết ở đây, để chấp nhận sự thật và thấy việc đàn ông ngoại tình, hay là đàn ông có vợ mới, yêu người khác, hay cái gì đó đại loại là tình cảm, tình yêu sau khi vợ mất thì đó là chuyện bình thường bạn ạ. Phận làm con thì chúng ta cứ sống cuộc đời chúng ta. Sau này bằng tuổi bố mẹ có khi chúng ta sẽ hiểu cảm giác của bố hiện tại. À nhân tiện mình ko đánh đồng đàn ông nhé, phụ nữ cũng có thể đi bước nữa, kể cả khi già nua, sau khi chồng mất. Bởi vậy, dạo trước mình đọc bài viết kia về việc hai ông bà kết hôn với nhau sau khi vợ/chồng hai người mất, mình đọc những comment nói rằng ôi tình yêu bla bla, không cưới được nhau thời trẻ thì sẽ cưới nhau về già, ban đầu mình tức vì mình trải qua cảm giác có bố ngoại tình khi bố mẹ tuổi U60, nhưng rồi sau đó mình kệ thôi, chấp nhận sự thật cuộc sống. Nếu mẹ mình mất trước bố mình, sau đó bố mình "yêu" ai khác, có mối quan hệ tình cảm với ai khác, kể cả với người phụ nữ mà năm ngoái bố mình ngoại tình, thì đương nhiên mình để bố làm vậy, bởi vì có cấm cũng ko được. Buồn thì buồn, và mình hiểu cảm giác của bạn, nhưng có những lúc phải chấp nhận sự thật và mặc kệ nó. Cơ mà ít ra bạn không gặp trường hợp như mình, là có bố ngoại tình :))) Chúc bạn luôn vui, hạnh phúc nhé, và phận làm con chúng ta cứ để cha mẹ vui cái vui riêng của cha mẹ vậy.
- Báo cáo

Mều Ngáo
Mình cũng đang tập dần quen với việc bình thường nhưng chắc còn phải cố gắng nhiều để cảm thấy bình thường từ trong suy nghĩ. Cảm ơn những chia sẻ của bạn.
- Báo cáo
MotoAkatsuki
Bạn là một người mạnh mẽ, biết chăm lo và suy nghĩ rất chín chắn. Cuộc sống thì đôi khi có chút mệt mỏi và làm người ta yếu lòng nhưng khi trưởng thành hơn nữa mới có thể bao dung được hết mọi chuyện. Cố lên nhé !
- Báo cáo

Mều Ngáo
Cảm ơn bạn, hy vọng sau một thời gian nữa mọi thứ sẽ ổn theo cách nào đó.
- Báo cáo
mastersifu
Bạn đã làm rất tốt rồi, dù sao thì con người có chút ích kỷ là bình thường mà. Đừng lo về điều đấy nhé, cảm xúc, tâm tư suy nghĩ, đến khi cần thông suốt thì nó sẽ tự thông suốt, đừng áp lực về chính mình. Chúc bạn một ngày vui hơn ngày hôm qua ^^
- Báo cáo

Mều Ngáo
Mình cảm ơn bạn nhiều nhen, đọc comment của bạn cảm thấy mọi thứ dịu dàng hơn.
- Báo cáo

imneygnaoh_
ôm bạn một cái ạ. Cố lên nhé!
- Báo cáo

Mều Ngáo
Dạ vâng mình sẽ cố gắng nè.
- Báo cáo