BẠN CÓ CÒN TIN COLUMBUS LÀ NGƯỜI "ĐẦU TIÊN" KHÁM PHÁ RA CHÂU MỸ ?

Ngày 3/8/1492, Christopher Columbus rời cảng Palos, Nam Tây Ban Nha, đi tìm con đường đến châu Á, hướng theo phía Tây thay vì là phía Đông như bình thường. Chính hành trình này đã vô tình dẫn đến sự khám phá ra châu Mỹ.

Và đó là kiến thức mà có lẽ tất cả chúng ta đều được học ở trường phổ thông. Chỉ có điều là nó không hẳn đã đúng.
Lịch sử không bao giờ chắc chắn. Mặc dù chúng ta có thể biết ngày, tên và sự kiện, nhưng chúng ta không bao giờ có thể chắc chắn khi nào thì "lần đầu tiên" xảy ra. Điều này là do các nhà khảo cổ học liên tục tiết lộ bằng chứng mới về nguồn gốc và các sự kiện lịch sử của chúng ta
Bức tranh vẽ năm 1876 của Henrietta Elizabeth Marshall về cuộc đổ bộ của người Viking trên bờ biển Bắc Mỹ
Trong một thời gian rất dài, mọi người đều cho rằng Columbus là người đầu tiên phát hiện ra nước Mỹ. Nhưng có những người ở Mỹ trước Columbus. Quan trọng hơn, có những văn bản cổ đại đề cập đến những nhà thám hiểm khác nhau đã đến Mỹ từ châu Âu (và có thể cả Trung Quốc) trước Columbus.
Năm 1492 ...
Chân dung Cristoforo Colombo do Sebastiano del Piombo vẽ sau khi ông đã chết. Hiện chưa có tranh chân dung của ông lúc còn sống

Columbus chèo thuyền ra biển xanh. Vào năm 1492 sau Công nguyên, Columbus "phát hiện" ra nước Mỹ. Vâng, điều này không đúng. Ông ta thực sự đã va vào một khối đất khổng lồ đã được người châu Âu (và có thể là những người khác) ghé thăm trước đó,nó cũng tình cờ có người ở. Tuy nhiên, điều chắc chắn là Columbus - và tất cả những câu chuyện ngụ ngôn về "khám phá" của ông đều cho rằng ông không phải là lần đầu tiên đặt chân lên đất châu Mỹ.
Trải qua bốn chuyến đi, ông phát hiện ra phần lớn vùng Caribbean và bờ biển phía Bắc và Đông của Nam và Trung Mỹ, trong hành trình tìm kiếm một lối đi phía Bắc đến Đông Ấn giàu gia vị. Tuy nhiên, Columbus, không bao giờ đặt chân đến Bắc Mỹ ngày nay.

Columbus vốn đã không tin mình là người đã tìm ra châu Mỹ

Trải qua nhiều thập niên, học sinh Mỹ được dạy rằng “vào năm 1492, Columbus thực hiện chuyến hải trình trên đại dương xanh thẳm” để “khám phá ra” Tân Thế giới. Tuy nhiên, vào ngày kỷ niệm lần thứ 500 vào năm 1992, các nghiên cứu mới đã bắt đầu được đưa vào những tiết học lịch sử ở cấp tiểu học và trung học. Ngày nay, không mấy ai nói rằng Columbus là người châu Âu đầu tiên đặt chân lên châu Mỹ. Có rất nhiều bằng chứng về việc người Na-uy thời trung cổ đã đặt chân đến và thiết lập nên các thuộc địa ở châu Mỹ.
Vậy thì, điều mà bản thân Columbus nghĩ mình đang làm là gì? Ông chưa bao giờ tin mình đã đặt chân tới nơi nào đó mà người châu Âu lại không biết, và do đó châu Mỹ được đặt theo tên của một nhà hàng hải khác người Florence là Amerigo Vespucci, người đã công nhận “tính mới” của Nam Mỹ. Columbus nghĩ ông đã khám phá ra một số khu vực của châu Á mà Marco Polo hay các chính quyền phương Tây khác chưa đề cập tới. Ông còn tin mình đã phát hiện một tuyến hàng hải mới tới Đông Ấn mà không phải đi qua những tuyến đường bộ và đường thủy do người Hồi giáo kiểm soát.
Mới đây, Nicolás Wey­-Gómez chỉ ra rằng, đi tới những vùng nhiệt đới ở phía Nam có lẽ là sự đổi mới chính của Columbus, bởi Quần đảo Hương liệu là nơi ông muốn đến trước. Từ đó, ông có thể qua Trung Quốc trên một cơ sở thương mại an toàn – dựa vào thương điếm kiên cố mà ông đã cố gắng xây dựng trên hòn đảo Hispaniola. Ngày nay, quan điểm địa lý bảo thủ của ông nghe có vẻ lạ lùng, nhưng rõ ràng không chỉ mình ông không tin là ông đã đặt chân tới những châu lục mà các nhà cầm quyền thời ấy không hề hay biết. Thực tế về một thế giới hoàn toàn mới nơi có hàng triệu người dân mà người châu Âu chưa từng biết sinh sống là điều quá sức tưởng tượng đối với ngay cả đa phần những người dân châu Âu có hiểu biết.
Nếu Columbus có phát hiện thứ gì đó, thì đó chính là phạm vi thực sự của đới gió mậu dịch ở vùng Bắc Đại Tây Dương. Các thuyền viên Bồ Đào Nha cũng đã quan sát thấy hệ thống gió và dòng hải lưu này, nhưng Columbus còn làm được nhiều hơn thế, chứng minh được qua bốn chuyến hải trình của ông rằng việc thực hiện các chuyến đi xuyên Đại Tây Dương với công nghệ tàu buồm lúc bấy giờ là điều khả dĩ hơn những gì người ta từng tưởng tượng.
Muốn biết về chuyến khám phá thực sự, chúng ta phải quay ngược thời gian khoảng 13.000 đến 14.000 năm trước Columbus. Một cuộc nghiên cứu gần đây đã xác nhận, những người đầu tiên đặt chân tới châu Mỹ là dân di cư từ Đông Bắc Á tới Bắc Mỹ thông qua một eo đất tạm thời hay là di chuyển qua từng đảo ở Eo biển Bering và dọc duyên hải Alaska cũng như đường bờ biển của British Columbia. Trong vài làn sóng di cư như vậy, những thổ dân châu Mỹ xa xưa này đã di chuyển về phía Nam và phía Đông, nhanh chóng định cư tại hai châu lục rộng lớn này cùng vô số những hòn đảo khác.
Đối với nhiều Thổ dân châu Mỹ, cuộc viếng thăm định mệnh của Columbus đã châm ngòi cho một cuộc kháng chiến kéo dài 523 năm. Dù chúng ta gọi đó là Ngày Columbus hay Ngày của Dân tộc Bản địa, thì ngày 12 tháng 10 vẫn còn là một ngày đáng phải suy ngẫm.

Vậy thì người khám phá ra châu Mỹ đầu tiên là ai ?Dưới đây là các giả thuyết:

Là người châu Phi đầu tiên?
Có một số bằng chứng về sự tiếp xúc của người châu Phi trong các nền văn minh tiền Columbus. Ở Mexico, đầu đá bazan ở bờ biển phía đông mang một nét tương đồng với các dân tộc châu Phi.
Ngoài ra, các câu chuyện ở Bồ Đào Nha nói về việc di cư từ Tây Phi trong khoảng thời gian từ 1311 đến 1460 CE. Những câu chuyện này cho chúng ta biết rằng người châu Phi (và rất có thể là người Ả Rập, những người sống ở các vùng phía Tây Bắc của châu Phi) đã đi thuyền tới Haiti, Panama và có thể cả Brazil.
Tu sĩ Ailen và rùa biển khổng lồ
Người Viking, không may, không phải là người đầu tiên.
Thánh Brendan, một tu sĩ người Ailen, tuyên bố trong các tác phẩm của mình đã tìm thấy "những hòn đảo mê hoặc" ở xa Đại Tây Dương khoảng 400 CE. Hầu hết các truyền thuyết đều cho rằng Thánh Brendan đã đi qua Đại Tây Dương trên lưng một con rùa biển, nhưng những mô tả cổ xưa cho rằng ông đã du hành trong một chiếc thuyền nhỏ (một chiếc thuyền bằng gỗ và da truyền thống của Ailen). Các chuyến đi của ông trong thế kỷ thứ 9 đều được kể lại trong “The Voyage of St. Brendan”- một cuốn sách Latin đầy những câu chuyện tuyệt vời về hành trình của ông.
Không có bằng chứng nào về chuyến thăm của ông đã được tìm thấy, mặc dù điều hợp lý là công nghệ tàu thời đó có thể đã đến các khu định cư Bắc Âu trên Iceland hoặc Greenland. Điều này đã được thử nghiệm vào năm 1976 bởi nhà sử học Tim Severin, đã xây dựng một bản sao của chiếc thuyền Brendan đi về hướng Tây đã đến được Canada. Severin đã thành công.
Truyền thuyết Ai len kể rằng một tu sĩ tên Saint Brendan đã tới châu Mỹ từ thế kỷ 6 
Thật không may, rất khó có khả năng câu chuyện của St. Brendan là đúng.Vì những câu chuyện này đã được viết ra hàng thế kỷ sau khi chúng xảy ra (và có thể đã được truyền lại bằng miệng, và do đó có thể câu chuyện sẽ khác nhau sau mỗi lần kể lại). Tuy nhiên, câu chuyện của St. Brendan đã có ảnh hưởng trực tiếp đến việc tìm kiếm nước Mỹ: câu chuyện của ông được Christopher Columbus sử dụng như một tài liệu tham khảo để hỗ trợ cho khẳng định của ông rằng những vùng đất có thể tiếp cận được trên Đại Tây Dương.
Cleopatra và người Trung Quốc
Vào năm 600 trước Công nguyên, có khả năng người Phoenicia hoặc Ai Cập có thể đã đến thăm châu Mỹ. Có suy đoán rằng công nghệ Ai Cập có thể đã đi xa tới Quần đảo Canary (ngoài khơi Tây Ban Nha) hoặc Ireland, mặc dù điều này chưa được kiểm chứng (cho đến nay) về việc liệu công nghệ của họ có thể đến được châu Mỹ hay không. Tuy nhiên, sự tương đồng của Negroid và Kavkoid trong điêu khắc và gốm sứ của châu Mỹ, cũng như một số câu chuyện trong lịch sử Ả Rập, cho thấy sự tiếp xúc có thể đã xảy ra.
Ngoài ra, vào năm 1000 trước Công nguyên, người ta cho rằng người Trung Quốc có thể đã đến Trung Mỹ. Tuy nhiên, không có bằng chứng được tìm thấy, cho đến nay. Ngoài ra, bằng chứng đã được tìm thấy rằng người Trung Quốc có thể đã đến Mỹ vào năm 1421 sau Công nguyên - 70 năm trước Columbus.
Người Trung Quốc được cho là đã khám phá ra châu Mỹ trước Columbus hàng trăm hoặc thậm chí hàng ngàn năm. Giả thuyết này bắt nguồn từ tác giả người Anh Gavin Menzies. Trong cuốn sách của mình có tên gọi ‘1421: Năm Trung Quốc khám phá châu Mỹ’ Menzies cho rằng một bản đồ mà Tiến sĩ Hendon Harris tìm thấy ở Đài Loan trên thực tế là một di tích cổ đại của Trung Quốc minh họa lục địa bị mất của Fu Sang. “Bản đồ Harris” không chỉ mô tả chính xác quy mô và đường viền của bờ biển Mỹ mà còn bao gồm các đặc điểm đáng chú ý như Grand Canyon. Menzies không chỉ tin rằng người Trung Quốc có kiến thức về nước Mỹ trước Columbus mà ông còn tin rằng họ đã kết nối với văn hóa bản địa của thời đại này. 
Bản đồ Harris có từ thế kỷ 15 mô tả chính xác quy mô và đường viền của bờ biển Mỹ
Tuy nhiên, nếu chúng ta đang hỏi ai thực sự "khám phá" nước Mỹ - người đầu tiên đặt chân lên đất của bất kỳ lục địa nào của Mỹ - thì chúng ta phải dấn thân vào thời tiền sử. Trong kỷ nguyên Pleistocene, các tảng băng Cordilleran và Laurentide đã hình thành một hành lang hẹp và cây cầu nối đất giữa Nga và ngày nay là Alaska.
Cho đến nay, các bằng chứng khảo cổ học cho thấy rằng những người đầu tiên - những người sẽ trở thành "người Mỹ đầu tiên" - đã đi trên cây cầu đất này và qua hành lang vào Bắc Mỹ. Đi về phía nam, những dân tộc này đã gặp phải những khu rừng rụng lá phía bắc bằng gỗ sồi, cây gai và cây sồi nằm dọc bờ biển vùng Vịnh ngày nay. Những cuộc di cư này diễn ra trong thời gian dài, khi các tảng băng mở ra và đóng kín hành lang.
Các học giả tin rằng cho đến khoảng 12.000 năm trước, eo biển Bering là một vùng đất đủ vững chắc để cho phép con người di trú tới bằng việc đi bộ. Rất nhiều người đã tận dụng điều đó và thực hiện chuyến đi từ Siberia đến Alaska. Những du khách này được gọi là người Clovis. Trong suốt hàng nghìn năm, họ đã hoàn thành chuyến đi đưa họ đến Nam Mỹ. Trên đường đi theo thời gian, họ lưu lại bằng chứng về chuyến đi của họ dưới dạng các công cụ và vũ khí nguyên thủy. Một lượng lớn di tích khảo cổ cũng được tìm thấy trên bờ biển Thái Bình Dương. Tuy nhiên có cả những người khác đã để lại hiện vật tương tự dọc theo bờ biển phía đông trong cùng một thời điểm.
Những người Clovis được cho đã xuất hiện tại lục địa này từ hàng ngàn năm trước
Nhưng những người này là ai? Nhiều khả năng, họ là những nhóm từ châu Á. Để tìm hiểu, các nhà cổ sinh vật học sử dụng nhiều phương pháp khác nhau: ngôn ngữ, hồ sơ nha khoa và xét nghiệm DNA ty thể. Có hồ sơ nha khoa phù hợp với những người châu Á Tây Nam (họ Sundadont), nhưng DNA của ty thể có những đặc điểm rất khác so với người châu Á hiện đại (gợi ý rằng sự "chia rẽ" giữa người châu Á hiện đại và người Mỹ bản địa đã xảy ra ít nhất 21.000 năm trước).Tuy nhiên, điều chúng ta biết chắc chắn là sau khi các tảng băng tan chảy và Kỷ băng hà chấm dứt, những người di cư đến châu Mỹ - dù đi bộ hay có thể bằng thuyền - đã trở nên tương đối tách biệt với sự phát triển ở phần còn lại của thế giới. Sự cô lập này dẫn đến mất khả năng miễn dịch với các bệnh, sẽ trở lại ám ảnh người bản địa khi người châu Âu đến
Người Bắc Âu
Một số người cho rằng những nhà thám hiểm nổi tiếng nhất trong lịch sử chính là những người Viking. Sự kiện đáng chú ý nhất của người Viking có lẽ là việc nhà thám hiểm Erik Đỏ (Erik the Red) phát hiện ra một vùng đất xanh hoang vu lạnh lẽo và đặt tên nó là Greenland
Một người Viking trẻ khác tên là Herjólfsson đến từ Iceland nhưng làm việc ở Na Uy. Anh thường xuyên quay lại Iceland để thăm cha mẹ mình. Tuy nhiên, trong một chuyến đi anh thấy rằng cha anh đã đến Greenland với Erik Đỏ. Herjólfsson tiếp tục đi đến Greenland để tìm cha mình, nhưng anh ta bị vướng trong một cơn bão khiến anh phải quay lại. Người đàn ông này đã tìm thấy những vùng đất mới ở phía tây nơi khí hậu ấm áp và thoải mái. Bjarni Herjólfsson rõ ràng không phải ở gần Greenland. Cuối cùng, anh cũng tìm được đường quay trở lại Greenland. Mặc dù anh kể những câu chuyện về một vùng đất đầy cỏ, đồi, rừng nhưng có vẻ không ai quan tâm. Khi Herjólfsson trở về Na Uy vào năm 1000, ông lại một lần nữa kể lại những câu chuyện của mình, nhưng lần này mọi người bắt đầu chú ý hơn
Người Viking nổi tiếng với tài đi biển từ rất sớm
Mặc dù nhiều điều đã xảy ra trước cuộc hành trình nổi tiếng của Christopher Columbus (chẳng hạn như cuộc đổ bộ của Leif Ericsson vào Bắc Mỹ khoảng năm thế kỷ trước), nó vẫn là một sự kiện quan trọng trong lịch sử và thường được các nhà sử học coi là khởi đầu của Thời kỳ thuộc địa (1492-1763).

Columbus có phạm tội diệt chủng?

Vào Ngày Columbus năm 1989, Russell Means – nguyên là nhà hoạt động Thổ dân châu Mỹ – đã dẫn đầu một cuộc biểu tình của Phong trào Anh-điêng Châu Mỹ, đổ những xô máu giả lên bức tượng Columbus đặt tại khu thương mại Denver trong khi những người Mỹ gốc Italia đang diễu hành trên phố. (Ngày Columbus được tổ chức lần đầu tại Denver năm 1907). Trong gần một thập niên, thành phố đã hủy bỏ các cuộc diễu hành. Không chỉ riêng các nhà hoạt động của Phong trào Anh-điêng cáo buộc Columbus về tội thảm sát, mà trong những năm gần đây, một vài thành phố và tiểu bang bắt đầu tổ chức “Ngày Dân tộc Bản địa” hay “Ngày Thổ dân châu Mỹ” thay vì Ngày Colombus
Thế nhưng, nếu chúng ta đánh giá Columbus qua những điều chúng ta biết từ ghi chép của sử sách, thì lời cáo buộc ấy liệu có hợp lý? Việc bắt người dân bản địa bị bắt cóc từ bờ biển Ca-ri-bê làm nô lệ và buôn bán họ chính là lợi nhuận mà Columbus chắc chắn đã nhìn ra. Khi Columbus thiết lập xong liên minh với những người mà ông gọi là “Những người da đỏ tốt”, ông đã ủng hộ việc tiến hành chiến tranh và bắt những nhóm người bản xứ làm nô lệ vì ông coi họ là những kẻ ăn thịt người. Đến năm 1500, ông cùng những người anh em của mình bán gần 1.500 nô lệ bản địa tới thị trường châu Âu. Ngay cả những người dân bản địa “thân thiện” cũng đồng loạt bị ép đi đào vàng, khiến cho số người bỏ mạng tăng lên nhanh chóng vì thiếu ăn, làm việc quá sức và bệnh tật.
Rõ ràng, Columbus không phải là bạn của dân bản địa, nhưng theo một tài liệu được phát hiện tại Simancas, Tây Ban Nha 10 năm về trước thì ông là một tên bạo chúa “công bằng”. Các nhân chứng khai rằng, chính quyền Hispaniola ngắn ngủi của ông dựng lên được ghi dấu bởi sự tàn bạo diễn ra thường xuyên, không chỉ với người Taino bản địa mà còn với cả người Tây Ban Nha với lý do coi thường hay nhạo báng ông. Một phụ nữ từng nhắc Columbus rằng ông là con trai của một người thợ dệt, và sau đó bà đã bị cắt lưỡi. Những người khác cũng bị hành quyết vì những tội danh không nghiêm trọng.
Chủ nghĩa thực dân chưa bao giờ tốt đẹp, và khi đối xử với người bản địa, Colombus đã tuân theo các lề thói buôn bán và nô dịch lâu nay của người Bồ Đào Nha và Tây Ban Nha. Chúng ta có thể cáo buộc ông tội danh diệt chủng do bất cẩn (nếu quả thực có tội danh đó), nhưng chứng minh liệu ông có cố ý phạm tội đó hay không mới thật là khó. Columbus muốn người dân sinh sống và sinh sôi để thu thuế và cai trị. Ông không hề có ý giảm bớt số dân ở những vùng lãnh thổ mới chiếm được.
Vậy có phải Columbus là người bảo vệ tích cực cho Thổ dân châu Mỹ hay không? Không. Vậy ông có muốn loại bỏ họ không? Không. Có phải hành động thảm sát xuất phát trực tiếp từ các sắc lệnh của ông và các mục đích thương mại của gia đình ông không? Câu trả lời là có.
Và,nhiều nhà sử học tin rằng các thủy thủ Viking từ Na Uy, đã thực sự đến Canada vào khoảng năm 1000 sau Công nguyên, trước khi Columbus đến năm 1492, và nhiều người cũng tin Leif Erikson là nhà thám hiểm "châu Âu" đầu tiên của Thế giới mới

Leif Erikson là ai?

Theo Từ điển bách khoa lịch sử cổ đại , Leif Erikson (cũng được đánh vần là Leif Eriksson, Leif Ericson hoặc Leifr Eiríksson ở Bắc Âu cũ) được sinh ra ở Iceland vào khoảng năm 970-980 sau Công nguyên. Red, người đã thành lập thuộc địa Viking đầu tiên ở Greenland vào năm 985 sau Công nguyên sau khi ông bị trục xuất khỏi Iceland vì tội giết người.
Tại Greenland, Erikson đã gặp những người nông dân và thủ lĩnh giàu có, những người tiên phong ở vùng đất mới này. Có lẽ đó là cách anh đến để đi thuyền Đại Tây Dương vào một mùa hè.
Sự thật là, các nhà sử học không biết về điều này - hoặc phần lớn cuộc sống của Erikson - chắc chắn.
Thật vậy, hiểu toàn bộ lịch sử của người Viking không phải là một nhiệm vụ đơn giản. Hầu hết các thông tin mà các nhà sử học đã thu thập về Leif Erikson bắt nguồn từ Vinland Sagas thế kỷ 13 , một tập truyện kể về câu chuyện về di sản của Erikson, bắt đầu với câu chuyện của cha ông, Erik the Red trong bộ sưu tập cùng tên Erik the Red's Saga .Tiếp theo là The Saga of the Greenlanders , nhưng không có tài liệu nào hoàn toàn là sự thật.
Nhà thờ Hvalsey ở Greenland. Một trong những tàn dư được bảo tồn tốt nhất từ các khu định cư Bắc Âu ở đó
Những truyền thuyết nửa vời này là những câu chuyện bán lịch sử và chúng chứng thực cho sự khẳng định rằng Leif Erikson đã đặt chân đến Mỹ hàng trăm năm trước khi Columbus làm. Nhưng những câu chuyện này không phải là nguồn hoàn toàn đáng tin cậy.
Thay vào đó, các câu chuyện đã được viết ra hơn 200 năm sau khi các sự kiện trong đó có ý định xảy ra. Tuy nhiên, các tài liệu cho thấy rằng những sự kiện này có khả năng đã xảy ra, đã được nói đến trong những câu chuyện được truyền miệng, và đề cập đến những người thực sự và những sự cố thực tế ở một khía cạnh nào đó
Các di tích khảo cổ của một khu định cư của người Bắc Âu tại khu vực phía Bắc của Newfoundland đã được khai quật vào năm 1961. Những tàn dư này là đúng nơi những câu chuyện nói rằng người Viking đã định cư.
Nhưng rất lâu trước khi bằng chứng này được đưa ra ánh sáng, những câu chuyện về hành trình của Leif Erikson là tài liệu duy nhất cho những cuộc phiêu lưu của ông.
Có nhiều câu chuyện lịch sử khác nhau về các sự kiện tiếp theo. Theo câu chuyện của Eiriks, Erikson đã rời khỏi Greenland và đặt chân đến Bắc Mỹ . Ông gọi khu vực nơi ông đến là Vinland sau những giống nho hoang dã mọc lên ở đó và độ phì nhiêu của đất. Một câu chuyện khác của Iceland, Groenlendinga Saga (hoặc Saga của Greenlanders), mà các học giả cho rằng đáng tin cậy hơn là câu chuyện Eiriks, cho rằng Leif Erikson đã nghe về Vinland từ thương nhân Iceland Bjarni Herjulfsson, người đã nhìn thấy lục địa Bắc Mỹ từ con tàu của mình 14 năm trước chuyến đi của Leif nhưng không đặt chân lên đất liền.

Cũng có thể việc thiếu gỗ đã thu hút được sự quan tâm của Leif đến mức ông ta mua tàu của Bjarni và nuôi một thủy thủ đoàn 35 người và lên đường khám phá vùng đất xanh tươi của châu Mỹ.
Leif và phi hành đoàn của mình ra khơi từ Greenland để cố gắng tìm ra nơi được Bjarni phát hiện. Lần đầu tiên họ bắt gặp một vùng đất băng và đá mà họ gọi là Helluland - Vùng đất của những viên đá phẳng - hiện được nhiều người tin là đảo Baffin. Thấy ít quan tâm, họ tiếp tục.
Điểm dừng chân tiếp theo của họ là một vùng đất có rừng với bờ biển màu trắng mà họ đặt tên là Markland, nghĩa là Vùng đất Gỗ. Đây được cho là một nơi nào đó trên bờ biển Labrador của Canada ngày nay.
Một lần nữa, điều này không phù hợp với mô tả về khám phá giàu có và màu mỡ của Bjarni và vì vậy một lần nữa họ tiếp tục

Thành công cuối cùng

Sau một vài ngày chèo thuyền về phía tây nam, cuối cùng họ cũng gặp một nơi giống như nơi họ đang tìm kiếm

Họ đã đặt chân đến tại một mũi đất, với một hòn đảo ngoài khơi có thể tiếp cận được với những con tàu khi thủy triều lên cao ở một khu vực có biển cạn và bãi cát.
Họ đã thành lập một trang trại và khám phá vùng đất, tìm những khu rừng tuyệt vời để lấy gỗ, lúa mì mọc hoang và những cây nho khổng lồ.
Leif gọi khu vực Vinland (Vine Land), ông và phi hành đoàn của mình vẫn ở đó cho đến mùa xuân. Sau đó, họ đi thuyền trở lại Greenland, chất đầy gỗ, lúa mì và nho cho người dân ở nhà
Không rõ đây là nơi nào, dù là trên đất liền hay đảo, và vì vậy có khả năng Leif Erikson thực sự không phải là người châu Âu đầu tiên đặt chân đến Bắc Mỹ!

Vinland 

Thật khó để xác định chính xác nơi Leif và phi hành đoàn của anh ấy đã đến thăm. Mô tả của Helluland hoàn toàn phù hợp với đảo Baffin, nhưng Markland có thể đã ở gần như bất cứ nơi nào dọc theo bờ biển Labrador.

Tuy nhiên, khu định cư của Leif ở Vinland, thường được cho là phổ biến ,nhất là khu vực khảo cổ Bắc Âu duy nhất được biết đến ở Bắc Mỹ. Trang web đã được thêm vào Danh sách Di sản Thế giới của UNESCO năm 1978.
Ngoài ra, đây là một địa điểm bao gồm tám tòa nhà - nhà ở hoặc nhà xưởng - trên mũi cực bắc của Newfoundland. Phần còn lại được khai quật của các tòa nhà than bùn có khung gỗ tương tự như các công trình được tìm thấy ở Norse Greenland và Iceland.
Việc thiếu các vị trí chôn cất và các công cụ cho thấy rằng đó không phải là một khu định cư lâu dài mà đúng hơn có thể là một trại được dựng lên như một cơ sở sửa chữa thuyền.
Sự hiện diện của một số mặt hàng thực phẩm, chẳng hạn như butternuts, cho thấy rằng những người sống trong khu định cư phải đi xa hơn về phía Nam, ít nhất là đến New Brunswick.
Cũng có thể Vinland không chỉ đề cập đến một nơi mà là cả nước, hoặc ít nhất là một khu vực của nó.
Nhiều học giả không đồng ý với khả năng cây nho đang trồng nho ở Newfoundland vì nhiệt độ sẽ không đủ cao
Ngoài sự không chắc chắn về bối cảnh Erikson đến Bắc Mỹ, địa điểm chính xác của bến đỗ của ông ta cũng bị nghi ngờ. Câu chuyện Groenlendinga tuyên bố ông đã thực hiện ba cuộc đổ bộ tại Helluland (có thể là Labrador), Markland (có thể là Newfoundland) và Vinland. Vị trí của Vinland đã được tranh luận trong nhiều thế kỷ, và đã được xác định là một loạt các điểm dọc theo bờ biển phía bắc Đại Tây Dương. Vào đầu những năm 1960, các cuộc khai quật ở cực Bắc của Newfoundland, đã đưa ra bằng chứng về những gì thường được cho là trại căn cứ của cuộc thám hiểm Viking thế kỷ 11, mặc dù những người khác tin rằng khu vực này quá xa phía Bắc để tương ứng với Vinland được mô tả trong truyện cổ tích Iceland.

Bằng chứng khảo cổ học

Cuộc khai quật khảo cổ quan trọng nhất liên quan đến nguồn gốc của chuyến đi của Leif Erikson diễn ra vào năm 1960 khi các nhà khảo cổ tiết lộ rằng Erikson đã đặt chân lần đầu tiên ở Newfoundland, Canada, không phải là nơi mà bây giờ người Mỹ đã hồi tưởng lại.Năm đó, nhà thám hiểm người Na Uy Helge Ingstad và vợ của ông, nhà khảo cổ học Anne Stine Ingstad, đã đến Newfoundland để khám phá một địa điểm được xác định trên bản đồ Iceland từ những năm 1670 là "Promontorium Winlandiae",gần làng chài nhỏ bé của làng Hồi giáo. tỉnh phía Bắc của tỉnh. Họ chắc chắn rằng nó đã đánh dấu vị trí của một khu định cư Bắc Âu cổ đại. Phát hiện dễ dàng đến mức vô lý. Khi người Ingstad hỏi người dân địa phương rằng có bất kỳ tàn tích kỳ lạ nào trong khu vực không, họ được đưa đến một nơi được gọi là 'trại Ấn Độ.' Họ ngay lập tức nhận ra những rặng núi phủ đầy cỏ là những tàn tích thời Viking giống như những tàn tích ở Iceland và Greenland.

Cuộc sống sau này của Erikson ở Greenland và Legacy

Sau thời gian ở Vinland, Erikson trở lại Greenland
Bạn có biết không? Sau khi Leif Erikson trở lại Greenland, anh trai Thorvald của ông đã dẫn đầu một đoàn thám hiểm Viking khác đến Vinland, nhưng mọi nỗ lực trong tương lai để định cư trong khu vực đều thất bại do đụng độ giữa người Norsemen và người dân bản địa Mỹ.Thorvald đã chết trong một cuộc giao tranh ở đâu đó phía Bắc căn cứ Viking.
Và ông không bao giờ quay lại bờ biển Bắc Mỹ. Khi Erik the Red qua đời, Leif Erikson tiếp quản vị trí trưởng khu định cư Greenland. Con trai của ông, Thorgils được mẹ của ông (người mà Leif không bao giờ kết hôn) gửi đến sống ở Greenland, nhưng dường như không được lòng dân. Một người con trai khác (có lẽ là hợp pháp), Thorkel Leifsson, trở thành tù trưởng vào năm 1025, sau cái chết của cha mình.

Tại sao họ không ở lại?

Sự hiện diện của người Viking ở Bắc Mỹ đã giảm xuống rất lâu trước khi Columbus bắt đầu ở vùng biển Caribbean. Tại sao người Bắc Âu thất bại khi những người châu Âu khác thành công? 
Một số giải thích đã được đưa ra cho việc bỏ rơi Bắc Mỹ của người Viking. Có lẽ có quá ít trong số họ để duy trì một khu định cư. Hoặc họ có thể đã bị người Ấn gốc Mỹ ép buộc. Trong khi cuộc chinh phạt ở châu Âu đã bị ảnh hưởng bởi các bệnh truyền nhiễm lây lan từ những kẻ xâm lược đến người bản địa, nhiều người đã chịu thua với số lượng lớn vì họ không có được miễn dịch, người Iceland ban đầu có thể không bị nhiễm trùng tương tự.
Nhưng ngày càng có nhiều học giả tập trung vào biến đổi khí hậu là lý do người Viking không thể thực hiện nó trong Thế giới mới. Các học giả cho rằng phía tây Đại Tây Dương đột nhiên trở nên quá lạnh ngay cả đối với người Viking. Các chuyến đi thuyền tuyệt vời của Leif và Thorfinn đã diễn ra vào nửa đầu thế kỷ 11, trong thời kỳ khí hậu ở Bắc Đại Tây Dương được gọi là Sự nóng lên thời Trung cổ, thời gian của mùa hè dài, ấm áp và băng biển khan hiếm. Tuy nhiên, bắt đầu từ thế kỷ thứ 12, thời tiết bắt đầu xấu đi với những gì các học giả gọi là Kỷ băng hà nhỏ. Tom McGocate, một nhà khảo cổ học tại Đại học Hunter ở thành phố New York, đã dành hơn 20 năm để xây dựng lại sự sụp đổ của một khu định cư Bắc Âu trên Greenland. Vào giữa thế kỷ 14, thuộc địa phải chịu đựng 8 mùa đông khắc nghiệt liên tiếp, đỉnh điểm là vào năm 1355, trong những gì có thể là tồi tệ nhất trong một thế kỷ. McGocate nói rằng người Bắc Âu đã ăn gia súc và chó của họ trước khi chuyển sang bất cứ thứ gì khác mà họ có thể tìm thấy trong mùa đông cuối cùng của họ ở đó. Những người định cư có thể đã sống sót nếu họ bắt chước người Inuit, người đã săn hải cẩu vào mùa đông và thịnh vượng trong thời kỳ băng hà nhỏ.
Với băng biển làm cho các tuyến đường từ Iceland đến Greenland và trở lại không thể đi lại được cho các tàu Bắc Âu trong suốt cả năm, Kỷ băng hà nhỏ có lẽ đã ngăn chặn giao thông Bắc Âu đến Bắc Mỹ. Iceland cũng đã nổi giận trong thời gian này. Đến năm 1703, tình trạng thiếu lương thực liên quan đến thời tiết và dịch bệnh dịch hạch và bệnh đậu mùa đã làm giảm dân số Iceland xuống còn 53.000, từ hơn 150.000 vào năm 1250.
Thật đáng suy ngẫm về lịch sử của phương Tây có thể khác như thế nào nếu thời tiết vẫn mát mẻ. Dân số Bắc Âu ở Iceland và Greenland có thể đã phát triển mạnh mẽ, và người Viking có thể vẫn ở Bắc Mỹ. Nếu nhiệt độ đã cao hơn một vài độ, một số nơi ở Bắc Mỹ có thể nói tiếng Bắc Âu ngày hôm nay.

Di sản

Tượng Eriksson ở Iceland
Bắt đầu từ cuối thế kỷ 19, nhiều người Mỹ gốc Bắc Âu đã tôn vinh Leif Erikson là nhà thám hiểm châu Âu đầu tiên của Thế giới mới. Năm 1925, để vinh danh kỷ niệm 100 năm sự xuất hiện của nhóm người nhập cư chính thức đầu tiên của Na Uy tại Hoa Kỳ, Tổng thống Calvin Coolidge tuyên bố với đám đông ở bang Minnesota rằng Erikson là người châu Âu đầu tiên khám phá nước Mỹ. Và vào tháng 9 năm 1964, Quốc hội đã phê chuẩn một nghị quyết công khai cho phép Tổng thống Lyndon B. Johnson tuyên bố ngày 9 tháng 10 là Ngày Leif Erikson.
Vậy phải chăng trước Colombus, đã có vài người khác tìm được ra châu Mỹ? Đây vẫn là điều còn gây tranh cãi. Tuy vậy, việc Colombus là người khai phá ra châu Mỹ vẫn đang được lịch sử công nhận, nên ở thời điểm hiện tại đó vẫn là kiến thức chuẩn mà chúng ta cần phải nắm được.

Và dù cho ai là người đầu tiên khám phá ra châu Mỹ thì đây vẫn là một trong những sự kiện quan trọng nhất trong lịch sử nhân loại, là sự tiếp xúc giữa hai thế giới vốn phát triển tách biệt nhau kể từ buổi bình minh của loài người

TÀI LIỆU THAM KHẢO

5.Kris Lane, “Five myths about Christopher Columbus”, The Washington Post, 08/10/2015.
Note: Nếu thấy hay thì cho mình 1 upvote nha,mình sẽ có động lực hơn nha
THANKS YOU FOR READING
31
2078 lượt xem
31
25
25 bình luận