Nguồn: Song Tre News
Nguồn: Song Tre News
Thế giới càng hiện đại, áp lực càng tinh vi.
Không ồn ào, không lộ diện rõ ràng – mà len lỏi như khói, như bụi.
Bạn không chỉ tất bật lo toan cơm áo gạo tiền, công việc... mà đôi khi còn mang trong lòng một nỗi lo mơ hồ – như một đám mây xám lững thững trôi trên đầu – về chính cuộc sống này, và cả một tương lai vẫn còn mờ nhòe phía trước.
Một cảm giác hoang mang không rõ hình thù – chỉ lặng lẽ len vào từng ngày sống, như giọt nước thấm dần vào miếng bọt biển.
Rồi mạng xã hội xuất hiện – ban đầu, như một nhịp cầu kết nối.Bạn nhớ không? Những dòng tin nhắn đầu tiên, ảnh đại diện mới toanh, cảm giác phấn khích khi được "kết bạn" với người quen cũ, những người thân yêu, và cả những gương mặt bạn chỉ từng gặp một lần ở quán cà phê.
Một thế giới mới mở ra: rộng hơn, mới mẻ hơn, đầy tiềm năng hơn.
Một công cụ – tưởng như vô hại – lại dần trở thành một phần trong hơi thở hằng ngày.
Bạn mở điện thoại khi vừa tỉnh giấc. Lướt vài dòng trước khi ăn sáng. Thoáng nhìn qua giữa một cuộc họp. Và trước khi ngủ, vẫn không quên "cập nhật một vòng".
Nhưng bạn có để ý không?
Cũng chính từ nơi ấy, một áp lực khác âm thầm hình thành – rất khẽ, rất sâu, rất dai dẳng.
Không phải những lời mắng mỏ hay chỉ trích trực diện – mà là những mảnh ghép cuộc sống, lấp lánh và hoàn hảo, được chọn lọc kỹ càng từ hàng ngàn con người xa lạ.
Họ là người nổi tiếng.
Họ là “người thành công”.
Họ là những gương mặt mà bạn không quen, nhưng vẫn dõi theo từng ngày như đang theo một bộ phim không hồi kết.
Mỗi ngày, họ chia sẻ những điều đẹp nhất:
– Một góc nhà sáng bóng trong nắng sớm.
– Một cơ thể săn chắc trong phòng gym lấp lánh gương.
– Một chuyến du lịch chạm đến tận trời Tây, check-in bên vách núi xanh ngát hoặc dưới làn nước Maldives trong veo.
– Một lời cầu hôn ngập ánh nến, giữa tiếng sóng và ánh chiều buông xuống nhẹ như nhung.
Và rồi – một cách rất tự nhiên thôi – bạn bắt đầu so sánh. Không ai bảo bạn phải làm thế. Không ai ép buộc.
Chỉ cần vài phút lướt, vài hình ảnh lặp đi lặp lại, vài lời khen tấm tắc từ cộng đồng mạng... cũng đủ để trong lòng bạn dấy lên một làn sóng nhỏ.
Có lúc, bạn thấy mình ổn hơn họ – bạn thấy vui.
Có lúc, bạn thấy mình thua kém – bạn chạnh lòng.
Tự hỏi:“Sao mình mãi vẫn chưa bằng ai?”
Cảm giác ấy không hẳn là ghen tị – chỉ là một nỗi mỏi mệt nhẹ nhàng, âm ỉ bám lấy bạn như một tấm áo dính nước, không nặng lắm, nhưng khiến bạn lạnh cả ngày.
Rồi một hôm, không vì lý do gì đặc biệt, bạn thấy bản thân không muốn chia sẻ gì nữa.Không muốn viết caption. Không muốn đăng ảnh. Không muốn "cập nhật trạng thái".
Chỉ muốn thu mình lại, trong một khoảng lặng – như nằm yên trong chăn vào một ngày mưa không cần lý do.
Không phải vì bạn yếu đuối. Mà bởi vì bạn đã quá tải.
Quá nhiều hình ảnh.
Quá nhiều tiêu chuẩn.
Quá nhiều sự “hơn mình”.
Ngày xưa, chưa có mạng xã hội, bạn chỉ so sánh mình với vài chục người thân quen – hàng xóm, bạn học, người họ hàng.
Áp lực lúc đó – cũng có – nhưng giới hạn. Dễ nhận diện. Dễ thở hơn.
Bạn biết rõ họ sống sao, làm gì. Có gì thì nói. Không có thì im.
Còn bây giờ, bạn sống trong một biển người.
5.000 bạn Facebook. Hàng ngàn follow. Mỗi ngày, hàng trăm câu chuyện được kể.
Không phải để khoe – mà đơn giản là chia sẻ những gì tốt đẹp nhất.
Và rồi, trong một khoảnh khắc rất yên – có thể là khi bạn đang rửa bát, hoặc nằm nhìn trần nhà – bạn chợt giật mình nhận ra:
Chính mình – cũng từng chia sẻ như thế.
Từng vui vẻ khoe một tách cà phê buổi sáng.
Một lần được ai đó khen ngợi.
Một khoảnh khắc đi chơi xa, cười rạng rỡ giữa đồi thông hoặc bên ly rượu vang.
Không cố ý đâu. Nhưng biết đâu – ai đó cũng từng thấy áp lực từ chính điều mình đã chia sẻ?
Nhưng... không sao cả. Thật mà.
Vì nhận ra – chính là bước ngoặt đầu tiên.
Là khi bạn bắt đầu quay trở về với chính mình – bằng ánh nhìn trung thực, dịu dàng và không vội vã.
Vì cuối cùng, con người đâu cần quá nhiều để cảm thấy đủ đầy.
– Một giấc ngủ sâu, không bị báo thức giật mình.
– Một bữa ăn lành mạnh, đơn giản mà ấm lòng.
– Một ánh nhìn trìu mến từ người thân.
– Một tâm hồn được thảnh thơi, không vội vã.
Thế là đủ.
Bạn vẫn có thể mơ ước.
Vẫn có thể theo đuổi điều mình yêu thích.
Nhưng… không nhất thiết phải đánh đổi sự yên bình bên trong – chỉ để đổi lấy vài cái “like” hay một chút công nhận từ ai đó ngoài kia.
Bạn không cần phải vội.
Không cần phải chạy đua.
Không cần sống theo khuôn mẫu mà mạng xã hội đang lặng lẽ vẽ nên – bạn chỉ cần sống như chính mình.
Dopamine – cảm giác hưng phấn thoáng qua khi thấy nhà đẹp, xe sang, check-in trời Tây – đôi khi chỉ như một viên kẹo ngọt.
Tan nhanh. Rồi lại thèm. Rồi lại tìm.
Cái vòng lặp ấy… quen thuộc đến mức bạn không nhận ra mình đang quay cuồng trong nó.
Nhưng cũng có những niềm vui bền lâu hơn – lặng lẽ đến từ bên trong:
– Một lần hít sâu trên ban công.
– Một buổi chiều tĩnh lặng không tiếng điện thoại.
– Một dòng chữ chạm đến trái tim trong cuốn sách cũ.
– Một cuộc trò chuyện thật lòng không cần giữ hình ảnh.
Những điều nhỏ thôi – nhưng thật sự đủ đầy.
Bạn thấy không?
Chúng ta hoàn toàn có thể thoát khỏi chiếc vòng xoáy ấy – không cần phải chiến đấu, không cần phải vùng vẫy.
Chỉ cần một lần dừng lại.
Một lần quan sát.
Một lần chọn dịu dàng với chính mình.
Việc của bạn – chỉ là lắng nghe. Và tự cảm nhận.
Không cần vội vã. Không cần phải “trở nên khác đi” ngay lập tức.
Cứ để đó.
Biết đâu, đến một ngày, những điều nhỏ bé này sẽ chạm vào bạn – đúng lúc bạn sẵn sàng để sống nhẹ nhàng hơn một chút.
Ann Lê