Ai đã đánh cắp giấc mơ của tôi
Tôi sinh ra và lớn lên ở 1 vùng quê k giàu cũng chả nghèo lắm. Ngày ấy tôi vẫn có quần áo mặc và sống như bao đứa trẻ khác, vui khi...

Tôi sinh ra và lớn lên ở 1 vùng quê k giàu cũng chả nghèo lắm. Ngày ấy tôi vẫn có quần áo mặc và sống như bao đứa trẻ khác, vui khi Tết đến có tấm áo mới, cũng có bữa dc ăn chả ngon đến mức mà no xong nôn hết ra, cũng có bữa ăn chuối kho, cũng thèm khát hộp sữa tươi của mấy đứa bạn khác vì ngày đó 4 nghìn 1 hộp ngang với tiền ăn cơm 1 bữa, thậm chí bình thường cơm chỉ giá 2.5 nghìn 1 suất thôi, chúng tôi vẫn thường trêu nhau là vậy cũng sang lắm rồi. Rồi cứ thế cũng qua, cho đến khi tôi khôn lớn tự chọn trường cấp 3, tự thi ĐH và đã trượt ĐH.
Khi thi lại và đi học lại ĐH, tình cờ trong thời gian muốn thay đổi bản thân có được học môn gọi là NLP trong đó thầy có nhắc về giấc mơ và môi trường sống. Cái mà tôi đã lãng quên mười mấy năm. Hồi nhỏ tôi học nói thật tôi cũng chả nhớ học vì cái gì mỗi ngày tôi thường xem thời sự xong học 15p rồi đi ngủ, lớp 5 đi thi hsg căng thẳng thế thì tôi cũng cố giống Lê Bá Khánh Trình giải 1 bài bằng cách chưa ai nghĩ ra, kết quả tôi thiếu 0.5đ để đạt giải. Lên cấp 2 thì chơi vs 1 đám bạn toàn mấy đồng chí ngáo ở trường. Kết quả tôi bật cả thầy cô và bỏ học đội tuyển. Tôi quyết định k thi chuyên cấp 3 và về trường bthg học. Tôi vẫn giỏi, vẫn là học sinh giỏi nhưng tôi k đạt được những thành tích nổi bật và chuyên tâm học? Vậy lí do là gì? Từ ngày nhỏ, gđ tôi k bao giờ thúc ép tôi làm điều gì. việc học là hoàn toàn theo sở thích cá nhân của tôi thích học nên gđ thường k để áp lực gì vs tôi. Kể đến đây có thể nhiều bạn nghĩ tôi may mắn vì được làm theo ý mình, sống chính là mình, nhiều lúc tôi cũng nghĩ vậy đó. Nhưng tôi đã mất gì? Đó là một sự định hướng rõ ràng về tương lai, tôi như kẻ mộng du giữa đời. Năm lớp 6 tôi say mê học sinh học và khi mẹ tôi hỏi: lớn lên con muốn làm gì? tôi bảo rằng muốn làm 1 bác sĩ. mẹ tôi đi kể với mọi người và bảo rằng nếu quên dao trong bụng bệnh nhân thì sao? tôi lẳng lặng nghĩ mình thế thật thì sao? thôi bỏ k làm bác sĩ. năm tôi học lớp 7 tôi lại nói rằng muốn làm cảnh sát vì hồi đó hot cái film cảnh sát hình sự, mẹ tôi lại bảo đấy mày k thấy à cảnh sát cuối phim bị bắn chết đấy. oh mình cũng k muốn chết, tôi bỏ suy nghĩ muốn làm cảnh sát. Năm tôi lớp 8 tôi thích học và đọc về văn học, lịch sử, lúc đó tôi rất thích làm 1 nhà báo rồi tôi lại nói suy nghĩ đó với mẹ, mẹ lại bảo làm nhà báo đi lấy tin bị đánh cho sưng đầu mày k thấy trên tivi à? oh nguy hiểm thế. thôi tôi chả dại. lớp 9 tôi thuộc đội tuyển sử, lúc đó tôi rất thích sự thật, công lý nên một lần nữa tôi ước mơ làm luật sư, mẹ tôi bảo gì, mẹ nói rằng đấy chị mày học luật xong có xin được việc đâu? vậy đó, gđ và nhà nước đã mang những góc tối vào đầu tôi. 3 năm cấp 3 tôi chả nghĩ gì nữa, đến lúc gần thi đh tôi cũng k hình dung ra nổi kinh tế quốc dân học gì và cứ tưởng trường giao thông vận tải đào tạo ra cảnh sát giao thông.
Vì sao tôi lại kể câu chuyện này? Vì gần đây chỗ tôi có một số thầy cô dạy cấp 2 bắt học sinh do chính mình dạy dỗ cam kết không thi vào trường công lập cấp 3 vì sợ các em có điểm liệt gây mất uy tín nhà trường. tôi k đủ mạnh mẽ để đấu tranh giành quyền lợi lại cho các em nhưng đã có một số người có tâm lột trần sự việc. Gần đây nữa tôi lại nghe 1 ngôi trường cấp 3 nơi các em k được mang balo adidas sáng màu, k đeo giầy màu hường, màu sáng mà phải màu tối, màu đen chủ đạo. Các em đã không được làm chính mình thì sao có được một giấc mơ trọn vẹn, các em sẽ lại như tôi lạc giữa giấc mơ của chính mình sao? Nỗi buồn của một nền giáo dục sẽ kéo dài đến bao giờ khi chỉ những người gọi dạ bảo vâng thì được giấy khen. Tôi nói chuyện không dưới 100 bạn ở các vùng quê khác nhau lân cận Hà Nội, các bạn tự ti đến cùng cực. có bạn có bằng tiếng nhật và tiếng anh tốt mà sợ thất nghiệp đến mức phải ôm 1 cục tiền chạy đi du học xong qua đó lao động chân tay để có tiền đóng tiền học cho xứ họ. có người ngày đêm học toiec mà ra trường mở miệng mơ lương liệu được 5tr không. Vậy đấy, ai đã đánh mất sự tự tin và giấc mơ của các em.
Mong bài viết có thể đưa ra góc nhìn cho mọi người, đặc biệt các anh chị có em hoặc con nhỏ. Bài viết không mong muốn nhưng có thể đã sử dụng một số áp đặt về tiêu chuẩn con người, rất mong được mọi người thông cảm.

Quan điểm - Tranh luận
/quan-diem-tranh-luan
Bài viết nổi bật khác
- Hot nhất
- Mới nhất
laclac
Mình đọc bài của bạn đến đoạn mà bạn mô tả việc không phải chịu áp lực học hành thi cử ra sao là mình đã thấy ghen tị với bạn rồi. Nhưng đọc đến đoạn sau đó thì mình lại thấy đồng cảm với bạn hơn. Đúng là mỗi người mỗi nhà mỗi cảnh. Gia đình mình thì không thúc ép gì suốt 12 năm học phổ thông, bởi đơn giản mình là đứa có thực lực (hay ít ra là điểm chác + giấy khen làm cho mình cảm thấy thế). Mong muốn duy nhất của họ là "phải đỗ ĐH", vậy thôi. Thế nên khi mình lên cấp 3, muốn thi vào trường chuyên, trường điểm thì gia đình phản đối với lý do "thể trạng yếu, không đi xa được, nhỡ bị làm sao thì lại không thi được ĐH" rồi ép mình thi vào trường làng. Học trường làng mình bị trù dập, chán nản quá bắt đầu bỏ học đi chơi game, rồi từ đó bao nhiêu ước mơ dự định cũng theo game mà tan biến dần đi hết.
- Báo cáo

tnp709
tôi cũng như bạn nhưng tôi vẫn cố đỗ dh sau 1 năm. còn bạn thì sao
- Báo cáo
laclac
Còn lựa chọn nào khác đâu bạn. Mình chỉ có thể tự ra quyết định chọn trường đh của riêng mình thôi, còn ngoài ra không có lựa chọn nào khác. Mình cũng đã từng nghĩ đến việc không học đh mà đi học nghề luôn, vì 3 năm cấp 3 mình không tiếp thu được bất kỳ kiến thức mới nào ngoài cái cảm giác bị trù dập, nên mình cảm giác chán học hành đến phát ngán rồi. Nhưng nghĩ lại thì mình không đủ can đảm, với tương lai như thế cũng khá bất ổn, nên lại quay lại với con đường cũ. Mình quyết định thay đổi bằng cách chọn một ngôi trường đh dân lập mà mình cảm thấy là ổn, bỏ ngoài tai tất cả lời khuyên về trường công lập của gia đình, sau đó là bỏ ra ngoài thuê ktx ở riêng, chứ không ở chung với gia đình nữa.
- Báo cáo

Thanh Phong
Mình chưa trưởng thành, mình chưa thực hiện được ước mơ nhưng thực sự thì
mình nghĩ bạn chưa bị ai đánh cắp ước mơ. Những thất bại trên kia, những hướng đi khác dự định mình nghĩ là do chủ quan nhiều hơn. Mình thì thi chuyên nhưng trượt, mình cũng từng muốn làm công an, thầy giáo, nhà thơ nhưng rồi mình lại học kỹ thuật. Và hoàn toàn là do mình tự chọn. Ước mơ là của mình và làm được hay không cũng là do mình. Mình nghĩ vậy.
- Báo cáo

tnp709
cái mình muốn toát lên ở bài viết đó là sự động viên đúng lúc từ gđ or nhà trường. mình nghĩ có rất nhiều người đã vì 1 vài câu nói mà chọn sai cả cuộc đời
- Báo cáo

Thanh Phong
À, thế là mình có sai sai về cảm nhận bài viết rồi. Đúng rồi, những động viên đúng lúc sẽ quyết định cả một số phận.
- Báo cáo

Huynthanh10
Mình thích môn sinh từ lúc còn cấp 1, lên cấp 2 mơ mộng được làm nhà ngâm cứu, lên cấp 3 mình bắt đầu đầu tư cho đam mê ấy nhiều hơn, còn vạch sẵn từng đường đi nước bước để sau có nhỡ tay mơ quá đà còn có cái níu lại. Mình tự thực hiện kế hoạch tương lai trong thầm lặng vì ba mẹ mình không hề hỏi ước mơ của mình là gì, à mà chính xác là không quan tâm luôn. Nhà mình ở quê, hồi đấy bao nhiều tiền dồn hết cho các anh đi học nên cái gọi là ước mơ của một đứa nhóc như mình không đáng để bàn tới. Với họ, thành công lớn nhất chính là con cái được học trường đại học danh giá. Đùng một phát sau khi thi xong học kì 1 lớp 12, cậu mình hỏi ước mơ của con là gì. Mình rất tự nhiên bảo con muốn học về Công nghệ sinh học, con thích nghiên cứu các vấn đề liên quan đến sinh học tế bào, con muốn trở thành nhà khoa học và không quên bonus thêm màn bắn tiếng Anh như gió và thuyết trình về đại cương sinh học tế bào cho cậu nghe. Cậu mình với tư cách là một cựu giảng viên đại học, có cô con gái vừa trở về nước sau kì du học tại Hàn và được nhận về làm giảng viên tại trường đại học ở SG bảo với mình rằng ước mơ của mình rất nhảm nhí, cả đời này mình sẽ không bao giờ thực hiện được nó. Ba mẹ mình sau mười mấy năm bỏ bê ước mơ của con gái cũng xen vào câu chuyện rất nhiệt tình. Và rồi mình thi Y. Sau vài tháng cố gắng hòa nhập với mục tiêu mới trong ngôi trường ĐH mơ ước của các bạn trẻ, mình bỏ cuộc. Mình từ một đứa luôn nhìn thế giới với màu hồng rực rỡ trở thành một đứa suốt ngày quẩn quanh với ý nghĩ tự tử, sống u uất và tạch gần như trong mọi kì kiểm tra. Vài năm trôi qua cũng không ít lần tự hỏi nếu lúc đó mình bảo vệ đến cùng ý kiến của mình thì bây giờ mình là ai, mình đang lê lết trong bệnh viện tâm thần hay đang trải nghiệm cuộc sống của một du học sinh? Bây giờ ông cậu nhà mình đang hạnh phúc vì đứa con gái vừa mới mở được một nhà thuốc, theo dự kiến là số tiền kiếm được đủ để nuôi cậu và cưới vợ cho thằng em. Mình thì tìm thấy một hướng đi mới mà ngày trước rõ khinh bỉ không thèm liếc mắt. Mình giờ sống thực dụng hơn, biết sợ nhiều hơn, biết nhìn mặt người ta mà sống, còn biết mở mồm thế nào để lấy lòng nhiều người. Tình cờ lên FB, đọc stt của một page ngôn tình chuyên định hướng cuộc sống cho các bạn trẻ cấp 2 cấp 3, đại ý stt ấy bảo ngay khi một cánh cửa vừa khép lại thì một cánh cửa khác mở ra, ông trời không bao giờ tuyệt đường của bất cứ ai. Ngẫm lại thấy cũng đúng. Nhưng ông trời có vẻ hơi quá đáng với mình rồi thì phải, tuyệt đường thành nhà ngâm cứu đã đành, bây giờ tuyệt luôn đường sống hường phấn rực rỡ thì quá là quá đáng đi. Phải kiện mới được. Nhưng kiện ai bây giờ?
- Báo cáo