3 câu chuyện thực tế minh chứng cho câu: “Chỉ cần nỗ lực đủ, mọi thứ đều sẽ đến, dù nhanh hay chậm”
Bài viết nhằm tiếp thêm động lực cho những cá nhân đang cảm thấy chán nản và muốn bỏ cuộc thông qua 3 câu chuyện thực tế về việc gặt hái được thành quả sau bao ngày kiên trì và cố gắng đến từ bạn bè, đồng nghiệp, người thân của tác giả.
Nếu bạn đang cảm thấy • Mình nỗ lực nhưng không có kết quả • Mình cố gắng nhưng không thấy tiến triển • Mình không còn đủ kiên nhẫn để chờ đến lúc thấy thành quả sau bao ngày kiên trì.
Well, vậy thì hãy dừng công việc lại một chút và dành ra 8 phút để đọc 3 câu chuyện thực tế về sự nỗ lực không ngừng nghỉ từ chính những người mà mình quen biết. Các bạn sẽ thấy thấy hình ảnh của mình khá giống với những người trong câu chuyện, phần lớn là đều đang ở giai đoạn nỗ lực, chưa gặt hái được kết quả.

Nguồn: Vox.com
Nhưng tin mình đi, hành trình nỗ lực của bạn cũng sẽ kết thúc tốt đẹp, nếu các bạn nói không với “bỏ cuộc” giống như những nhân vật trong câu chuyện mà mình sắp kể dưới đây:
------------------------
Câu chuyện 1:

Nguồn: Freepik
Anh của mình (gọi là anh P) là dân chuyên toán, không phải chuyên tin. Ảnh thi vào trường ĐH Khoa Học Tự Nhiên, ngành Khoa Học Máy Tính, hệ cử nhân tài năng. Thú thiệt, ảnh đứng bét lớp, vì không biết code cái gì hết (lớp ai cũng đều chuyên tin trừ ảnh ra). Nếu nói về trình độ code trên thang đo điểm 10, thì cả lớp được 7 đến 9, có mỗi ảnh là 0 (vì ngay từ đầu ảnh đâu phải dân chuyên tin). Đến đây, Mọi người cũng đoán rằng độ peer pressure tới mức nào và muốn bỏ cuộc rồi đúng không =)))?
Nhưng không, ngay từ năm nhất, anh mình quyết định chăm đọc sách về những kiến thức cơ bản liên quan đến coding, ảnh dành hầu hết thời gian ở quán cafe để ngồi nghiên cứu và thực hành nhiều để quen với việc coding trong những năm đầu đại học, trong khi đó các bạn cùng lớp đã bắt đầu đi làm các vị trí nhỏ cho các công ty công nghệ.
Cơ bản, mình không để ý nhiều lắm về việc anh ấy đã làm những gì trong những năm đại học. Vì anh thấy thường không kể gì cho mình biết về cuộc sống sinh viên của anh, nhưng mình biết là ảnh hàng ngày đều ra quán cafe để học coding, miệt mài mỗi ngày một ly bạc xỉu để có cho mình một không gian riêng học tập.
Và các bạn biết gì không, ảnh tốt nghiệp loại XUẤT SẮC và ĐỨNG TOP 3 TOÀN KHOA =)))). Mình cũng khá bất ngờ và ngỡ ngàng vì không biết như thế nào mà ảnh lại có thể có được thành tích xuất sắc như vậy, trong khi khởi đầu của ảnh là con số 0 so với các bạn đồng trang lứa khác.
----------------------------
Câu chuyện 2:

Nguồn: Applyboard.com
Mình có một chị đồng nghiệp (chị tên T), hồi nhỏ cực kì dỡ Tiếng Anh, mời chị họ về dạy mà bị chê lên chê xuống, thậm chí còn bị chê trước mặt mẹ của chỉ.
“ Nhỏ này học tiếng Anh dở quá ” “ Chắc sau này nó không nói chuyện được với người nước ngoài ” “ Ca này con thua rồi cô ơi! “
Thế là từ đó chị T tự cho rằng mình không có khiếu học tiếng Anh nên không muốn học nữa.
Câu chuyện dở tiếng Anh vẫn tiếp tục cho đến khi chị ấy học đại học. Chị ấy nhận ra rằng, nếu mình có thể lấy được bằng IELTS và nộp cho trường thì mình có thể tiết kiệm được một khoản tiền rất lớn do không cần phải học 5 - 6 học phần tiếng Anh của trường. Khoản tiền ấy chị có thể dùng cho việc khác có ích hơn.
Thế là, chị T bắt đầu nỗ lực học tiếng Anh từ con số 0. Mình xin nhắc lại, là 0 nhé =))), không có phần thập phân đằng sau. Chị ấy kể rằng, rất là struggle khi mới bắt đầu học vì dường như gặp khó khăn trong việc tiếp thu. Nhưng với sự nỗ lực không ngừng của chị, sau 10 tháng chị đã lấy được BẰNG IELTS với SỐ ĐIỂM 6.5. Thậm chí sau đó chị còn tự tin ĐI DẠY TIẾNG ANH CHO TRẺ EM và DẠY TIẾNG VIỆT CHO NGƯỜI NƯỚC NGOÀI nữa. Mình cũng chỉ biết say Wow sau khi nghe chị kể =))).
-----------------------------
Câu chuyện 3:

Nguồn: Vector Stock
Mình có đứa một đứa bạn chung khoa, tên K. K là một người rụt rè, trình độ tiếng Anh cũng bập bõm, nói chữ được chữ không, kỹ năng giao tiếp cũng chưa gọi là tốt mấy. Bạn ấy xin vào làm cho 1 công ty cung cấp dịch vụ tư vấn nhân sự, khách hàng chủ yếu là người Singapore.
Hàng ngày, bạn ấy phải nói tiếng Anh với khách hàng nước ngoài. Chỗ ngồi của bạn K xếp cạnh với các anh chị đồng nghiệp khác, nên bạn K cảm thấy rất là áp lực khi sợ rằng sẽ bị đánh giá bởi đồng nghiệp bởi kỹ năng tiếng Anh và kỹ năng giao tiếp của mình.
Ngày qua ngày, bạn K đều như bị một áp lực đè nặng lên người vì 2 chữ “Judgement” từ các anh chị đồng nghiệp.
“ Sao có thể tuyển thằng này dô được nhỉ ” “ Nói tiếng Anh như vậy mà đòi nói chuyện với khách hàng nước ngoài ” “ Chắc nó cũng không chịu nổi mà nghỉ thôi ”
Nếu các bạn hỏi bạn K rằng, có cảm thấy tự ti và chán nản, muốn nghỉ việc không? Xin thưa, có chứ. Nhưng hay vì trốn tránh, bạn K nói với mình rằng, bạn ấy sẽ tìm cách để khắc phục những điểm yếu đấy.
Bạn K tìm được cho mình một server trên Discord để có thể nói chuyện với người nước ngoài. Ngoài ra, bạn K còn kết hợp nghe video tiếng Anh liên tục mỗi đêm để dần quen với việc nghe ngôn ngữ thứ hai cũng như ghi nhớ thêm 1 số câu tiếng Anh để tăng khả năng phản xạ khi nói hơn.
Sau 5 tháng, bạn K trở thành NHÂN VIÊN XUẤT SẮC CỦA QUÝ khi trở thành cá nhân MANG VỀ CHO CÔNG TY NHIỀU KHÁCH HÀNG NHẤT. Bạn K cũng TỰ TIN hơn trong việc GIAO TIẾP BẰNG TIẾNG ANH, không còn cảm thấy bị tự ti khi bắt máy gọi điện cho khách hàng nước ngoài nữa.
----------------------------
Hy vọng đọc xong 3 câu chuyện trên, các bạn sẽ tiếp tục công việc với một tâm thế phấn khới và một niềm tin vững vàng vào sự nỗ lực không ngừng nghỉ sẽ mang đến kết quả xứng đáng mà chúng ta không thể ngờ tới ^^..
Today’s quote for you:
“The magic you’re looking for is in the work you’re avoiding for”Chris Williamson
----------------------------
P/s: Mình để link server luyện tiếng Anh trên Discord cho bạn nào có nhu cầu nhé.
Mình là “Zayn Zui Zẻ” ^^, cảm ơn đã đọc bài viết của mình. Hy vọng các bạn cho mình một follow để mình có thêm động lực viết linh tinh ^^.

Quan điểm - Tranh luận
/quan-diem-tranh-luan
Bài viết nổi bật khác
- Hot nhất
- Mới nhất

